Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 812: CHƯƠNG 812: ĐIỆN THOẠI CỦA PHÙNG VIỄN SƠN! (2)

Giang Chu cảm thấy rất vui mừng khi chứng kiến ý chí chiến đầu sục sôi của Doãn Thư Nhã.

Chẳng qua là, mấy hôm nay nàng trở nên rất kỳ quái, nàng luôn luôn thích trốn tránh Giang Chu, lời nói cũng mềm mại yếu ớt.

Có đôi khi không trốn tránh được thì sẽ cúi đầu xuống, làm thế nào cũng không dám nhìn vào mắt của Giang Chu.

Vị thiếu nữ ba mươi tuổi này, vẫn giống như một con chim hoàng yến sống trong một cái lồng tre nguy nga lộng lẫy.

Cho đến bây giờ, nàng vẫn không có nghĩ đến yêu đương, càng không có ý tưởng lập gia đình.

Nhưng giờ này phút này, nàng lại cảm thấy lo lắng bất an và e lệ giống như một thiếu nữ mới biết yêu.

Chờ đến ngày mùng sáu.

Hàn Nhu và Sở Ngữ Vi quyết định về nhà một chuyến.

Dù sao thì giao thừa đã không về nhà, qua năm mới mà cũng không về nhà nữa thì có hơi quá đáng rồi.

Dù sao các nàng cũng là con gái, vẫn lưu luyến gia đình nhiều hơn con trai.

Huống hồ đầu năm cũng không có chuyện gì, nửa tháng nữa mới bắt đầu khai giảng.

Nằm trong biệt thự mãi cũng thấy chán.

Nhất là Hàn Nhu, vì chuyện công việc nên nửa năm rồi nàng chưa về nhà.

Bây giờ đã bỏ việc, về nhà nghỉ ngơi một chút cũng không tệ.

Hơn nữa, mấy hôm nay ngày nào quý bà Viên Hữu Cầm cũng nhắc đến nàng.

Viên Hữu Cầm còn thương lượng với Trần Uyển Oánh, hai người bọn họ muốn trực tiếp đi máy bay đến Thượng Kinh.

Khá lắm, cái ý nghĩ này làm cho Giang Chu sợ đến mức mồ hôi lạnh ướt sũng cả người.

Đi Thượng Kinh làm gì?

Xem biệt thự và một đám bạn gái của mình?

Nếu như dì Trần mà nhìn thấy, vậy đầu mình còn hay không?

Vì vậy, dưới sự thúc giục của Giang Chu, hai cô bé liền thu dọn hành lý rồi khởi hành về nhà.

Hoàng Kỳ vốn cảm thấy tương đối tò mò với quê hương của Giang Chu, lại cảm thấy Giang Chu đã đi đến thăm cha của mình rồi, đương nhiên mình cũng phải đi Lâm Giang thăm cha mẹ của Giang Chu.

Bằng không chỉ mỗi Hàn Nhu và Sở Ngữ Vi trở về nhà, thì có vẻ như mình quá không hiểu chuyện rồi.

Vì vậy, ba chị em liền kết bạn, bước lên hành trình đến Lâm Giang.

Sau đó, Giang Chu vốn đang trái ôm phải ấp, liền trở thành một người cô độc.

Căn biệt thự vốn đang vui vẻ náo nhiệt liền trở nên lạnh lùng và nhàm chán, khiến cho hắn không quen lắm.

Cộng thêm việc tần suất gọi điện thoại của Phùng Tư Nhược càng ngày càng nhiều, luôn luôn làm nũng nói là nhớ hắn.

Thế là Giang Chu quyết định, tối mùng sáu liền ngồi máy bay bay thẳng đến Bắc Hải.

Phùng ngốc manh không được gặp hắn cả tết, vừa nghe thấy thế đã muốn khóc rồi.

Ba tiếng sau.

Dưới bầu trời đêm đen xì, Giang Chu đã đến sân bay Bắc Hải, rồi gọi xe đi vào trung tâm thành phố.

Sau đó, hắn làm thủ tục vào ở trong một khách sạn ở trung tâm thành phố, dự định nghỉ ngơi một lát.

Hắn cũng không nói cho Phùng Tư Nhược biết là mình đã đến Bắc Hải.

Mà hắn định đột nhiên xuất hiện trước mặt nàng, để cho nàng có một niềm vui bất ngờ.

Nhưng có một chuyện làm cho Giang Chu rất khó tin là.

Mặc dù hắn không nói cho bất cứ ai về hành trình đến Bắc Hải của mình, nhưng chuyện hắn đến Bắc Hải vẫn không thể giấu diếm được một người.

Người này không phải ai khác, chính là ông nội của Phùng Tư Nhược, là gia chủ của Phùng gia bây giờ, Phùng Viễn Sơn.

Từ buổi dạ tiệc từ thiện lần trước, Phùng Viễn Sơn đã bị Giang Chu mắng cho trúng gió.

Sau đó ông ta vẫn luôn giấu mình trong phòng, cũng không xử lý bất cứ chuyện nào trên phương diện làm ăn của Phùng gia.

Tất cả mọi chuyện đều do thư ký Hồng làm thay, thậm chí ông ta còn không gặp cả người nhà.

Nhưng Giang Chu không ngờ là, mình vừa mới xuống máy bay, liền nhận được điện thoại của Phùng Viễn Sơn.

Ông lão này quả thực là có mánh khóe thông thiên ở Bắc Hải, cho nên không khó để biết hành tung của mình.

Có điều, theo đạo lý mà nói, thì cái lão già hỏng bét này phải rất hận mình mới đúng.

Nhưng giọng nói của ông ta ở trong điện thoại lại bình tĩnh đến kỳ lạ.

“Cậu đến tâm sự với lão già này một chút đi!”

Giang Chu hơi cau mày: “Ông lại không xinh đẹp như cháu gái của ông, nên tôi không có hứng thú.”

Phùng Viễn Sơn ở bên kia ho khan một tiếng: “Cậu không cần sợ, tôi không có âm mưu gì đâu.”

“Vậy thì chưa chắc, nếu như tôi đi vào Minh Tiềm Sơn Trang, vậy chẳng phải đều do ông định đoạt à?”

“Dù cậu không đến Minh Tiềm Sơn Trang, chỉ cần cậu ở Bắc Hải này, thì vẫn là do tôi định đoạt toàn bộ!”

“Con bà nó, khẩu khí của ông còn lớn hơn tôi rồi đấy, mà sao tôi phải tin ông?”

“Người sắp chết, nội tâm sẽ thiện, cậu chưa từng nghe thấy mấy lời này à?”

“Tôi chỉ nghe nói rắn chết vẫn còn lại nọc thôi.”

Phùng Viễn Sơn yên lặng một lát: “Ngày hôm nay gọi cậu đến đây, chỉ là vì muốn tâm sự với cậu thôi, chúng ta sẽ không nói bất cứ chuyện gì liên quan đến Phùng gia.”

Giang Chu mở chai nước ở đầu giường, uống một ngụm: “Hay là ông chia một nửa gia sản của Phùng gia cho tôi, coi như là tiền công tôi tâm sự với ông đi, thế nào?’

“Ha ha ha, có thể.”

“Đừng nói nhảm, người Phùng gia các ông đều là lão hồ ly.”

“Bao quát cả cháu gái tôi à?”

“Cô ấy là con hồ ly nhỏ đáng yêu và mềm mại.”

Phùng Viễn Sơn lại ho khan một trận, lần này khá kịch liệt, có chút cảm giác không thở ra hơi.

Nhưng ông ta vẫn kiên trì mời Giang Chu như cũ, giống như là có chuyện quan trọng gi đó vậy.

“Đến đây đi, xe tôi phái đến đã chờ ở cửa khách sạn rồi.”

Chương 812 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!