Giang Chu thấy Phùng Viễn Sơn kiên trì như vậy, hắn vô cùng phiền muộn.
Lại không thể làm gì khác hơn là đáp ứng lời thỉnh cầu của Phùng Viễn Sơn.
Đây cũng không phải là vì Giang Chu dễ nói chuyện, mà chủ yếu là vì ông lão này càng ngày càng ho nhiều hơn.
Giang Chu rất sợ Phùng Viễn Sơn không chịu nổi mà ợ ra rắm khi đang gọi điện thoại với mình.
Đây chính là mùng sáu tết nha.
Trong tập tục thì đây là thời gian tiễn nghèo và đón tiền.
Nếu như thật sự có loại chuyện này, vậy sau này sẽ có bóng ma tâm lý vào những ngày tết mất.
Sau khi cúp điện thoại, Giang Chu thay áo khoác rồi ra khỏi phòng.
Sau đó, hắn nhàn nhã đi bộ đến cuối hàng lang, chờ thang máy đến.
Tinh, cửa vừa mở ra, trong thang máy là một nam một nữ.
Nam mặc tây trang đeo kính râm, dáng người to cao lực lưỡng, hình như trong tai còn có một cái tai nghe, dây đen được ẩn giấu trong cổ áo.
Cô gái bên cạnh cũng đeo kính râm, khẩu trang, còn đội một cái mũ che nắng màu đen, vành nón khá thấp.
Giang Chu cũng không có hứng thú gì với hai người này.
Hắn chỉ hơi gật đầu, rồi cất bước đi vào thang máy.
Sau đó, hắn móc điện thoại di động ra, chuẩn bị chụp tấm ảnh để gửi cho Phùng Tư Nhược.
Ngào nào cô bé này cũng làm nũng, trêu chọc nàng là một trong những chuyện vui sướng nhất trên thế giới này.
Chỉ là không ngờ đèn vừa sáng lên, hai người kia lại cảnh giác luôn.
Nhất là cô gái kia, cô ta còn hoảng loạn mà nghiêng người qua một bên.
“Cậu chụp cái gì? Mau đưa điện thoại di động đây.”
Giang Chu hơi sững sờ, quay đầu nhìn: “Tôi cmn chụp mặt của bản thân mình mà cũng phạm pháp à?”
Người đàn ông cao to lực lưỡng tiến lên nửa bước, khí thế bức người: “Cậu là paparazzi đúng không? Cố tình chạy đến khách sạn để chụp trộm?”
“Chụp ai?”
“Đừng có giả vờ không biết, bây giờ tôi muốn kiểm tra điện thoại di động của cậu, mời cậu phối hợp một chút.”
Giang Chu hơi cau mày, nhìn về phía cô gái ở phía sau người đàn ông này.
Khoan hãy nói, đúng là có hơi quen mắt thì phải.
Hình như là một diễn viên mới hot lên khi đóng một bộ phim nào đó thì phải.
Giang Chu biết người này, bởi vì trước kia Phùng Tư Nhược cũng cày bộ phim đó.
Nhưng mà người này chỉ là nữ nhân vật thứ N mà thôi, thế mà còn tự coi mình thành bảo vật quốc gia rồi à?
Tưởng ông đây chưa từng thấy ngôi sao hay minh tinh điện ảnh à?
Ngày đó, Phùng Nhạc đã gọi điện thoại cho mình, còn nói sẽ sắp xếp mấy Tiểu Hoa top đầu cho mình…
Ah, nhưng mà hắn đã từ chối lời đề nghị đó một cách nghiêm khắc.
Bởi vì hắn là một chính nhân quân tử.
Đúng thế, chính nhân quân tử.
“Mở album ảnh ra, phối hợp một chút.”
“Trong album ảnh của tôi cmn đều là ảnh khỏa thân, nghĩ hay quá nhỉ!”
“Tôi cảnh báo cậu, đừng có càn quấy, bằng không thì hậu quả rất nghiêm trọng đấy.”
Giang Chu có chút hăng hái mà nhìn hai người họ: “Các người đang làm chuyện gì không thể lộ ra ánh sáng à? Sao phải thần hồn nát thần tính như vậy?”
Nữ minh tinh nghe thế liền cau mày: “Đừng nói nhiều làm gì, mau kiểm tra điện thoại di động của anh ta đi.”
“Tiên sinh, mời phối hợp một chút, nếu như trong điện thoại di động không có ảnh chụp trộm, thì chúng tôi sẽ xin lỗi.”
Lúc này, thang máy đã đi xuống tầng một.
Giang Chu mắng một câu tâm thần rồi quay người đi ra ngoài.
Người đàn ông kia nhìn thấy một màn này, lập tức đuổi theo Giang Chu.
“Bảo vệ, bảo vệ, mau giúp tôi cản người ở phía trước lại!”
“Tiểu thư nhà tôi là ngôi sao lớn, tôi nghi ngờ người này là paparazzi đến chụp trộm.”
“Nếu như những tấm ảnh đó mà bị tuồn ra ngoài, thì khách sạn của các anh phải chịu trách nhiệm đấy.”
Vừa dứt lời, mấy người bảo vệ ở trước cửa liền liếc mắt nhìn nhau, sau đó lập tức xông qua.
Khách sạn của bọn họ là khách sạn năm sao ở Bắc Hải.
Ngày thường có rất nhiều ngôi sao và minh tinh đến ở chỗ này.
Ngày nghỉ ngày lễ thì càng không cần nói.
Cho nên, bọn họ cũng không xa lạ gì chuyện paparazzi trà trộn vào để chụp trộm cả.
Nhưng mấy người bảo vệ này cũng không phải là mấy tên trẻ trâu ngu xuẩn.
Bọn họ có thể chặn người, nhưng đánh chết họ cũng sẽ không ra tay đánh người.
Lúc này, Giang Chu dừng bước lại, nhìn một vòng quanh đại sảnh, lòng thầm nói có phải mình cũng nên thuê vài vệ sĩ không?
Chưa nói đến chuyện có thể bảo vệ mình hay không, nhưng mà thuê vệ sĩ thì đúng là rất cmn có mặt mũi nha.
“Tiên sinh, làm phiền cậu đưa điện thoại di động ra.”
Người đàn ông cao to kia đi đến, đưa tay giật điện thoại di động trong tay của Giang Chu.
Nhưng cầm điện thoại di động lên mới phát hiện đang khóa, vì vậy lại đưa về cho Giang Chu.
“Mời cậu mở khóa.”
“Không năm không sáu.”
Người đàn ông cao to nhập mã vào: “Không được, mật khẩu sai.”
Giang Chu không khỏi cười lên: “Nói gì anh cũng tin, cho nên anh mới chỉ có thể làm vệ sĩ.”
“Tôi cảnh cáo cậu lần nữa, mời cậu phối hợp!”
Trong khi bên kia đang ồn ào.
Có hai người đang đứng chờ ở giữa đại sảnh khách sạn.
Một là thư ký Hồng được Phùng Viễn Sơn phái đến đón Giang Chu, một người khác chính là ông chủ của khách sạn này.
Lúc này, ông chủ khách sạn đang dùng khuôn mặt nịnh nọt để mời thư ký Hồng ăn bữa cơm.
Hy vọng ‘Thổ Hoàng Đế Bắc Hải’ là Phùng gia có thể chiếu cố công việc làm ăn kinh doanh của ông ta một chút.
Lúc này, hai người nghe thấy tiếng ồn ào thì lập tức nhìn qua bên đó.
Cái nhìn này cũng không có gì, nhưng sắc mặt của thư ký Hồng nhất thời thay đổi.
“Mau mau bảo nhân viên của ông tránh ra, người kia chính là khách quý của Phùng gia chúng tôi.”
Vừa dứt lời, ông chủ khách sạn lập tức trợn mắt lên: “Mau tránh ra, đều cmn tránh ra cho tôi, ai bảo các anh chặn người lại, hả?”
Người đàn ông cao to kia lập tức cau mày: “Nếu như ảnh của tiểu thư nhà tôi mà bị lộ ra ngoài, thì các người có chịu trách nhiệm được không?”
“Tôi cmn là ông chủ của khách sạn này, tiểu thư nhà anh là ai mà quý giá như vậy, còn dám ngăn cản khách của Phùng gia cơ à? Không có kim chủ ba ba thì đám minh tinh các anh là cái rắm gì?”
Chương 813 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]