Giang Chu hơi quay đầu qua, nhìn thư ký Hồng vội vàng đi qua bên này.
Hắn nhịn không được mà cảm thán một câu, thật cmn có mặt mũi mà.
Khi nào khách sạn ở Lâm Giang cũng hô một tiếng mau tránh ra, đây là khách của Giang gia chứ.
Mẹ nó, quá có mặt mũi!
Không được, trở về phải làm một cái khách sạn mới được.
“Giang tiên sinh, rất xin lỗi.”
Giang Chu đưa chai nước còn một nửa cho thư ký Hồng: “Xe đâu?”
Thư ký Hồng hơi cúi đầu: “Xe ở ngay ngoài cửa.”
“Bình thường các anh sẽ xử lý loại chuyện này như thế nào?”
Giang Chu chỉ chỉ về phía nữ minh tinh còn đang gào khóc làm loạn, và ông anh vệ sĩ cao to kia.
Thư ký Hồng há miệng, nói một tiếng chờ, sau đó liền lấy điện thoại di động ra, rồi chạy qua một bên.
Giang Chu nhìn thấy một màn này, biểu cảm như hơi trầm tư.
Vị thư ký Hồng này có địa vị rất cao ở Phùng gia.
Dù gặp Phùng Nhạc hoặc Phùng Sùng thì cũng thản nhiên như không.
Hơn nữa, lần ở hành lang bên ngoài thư phòng của Phùng Viễn Sơn, vị thư ký Hồng này còn rống giận với mình.
Nhưng từ sau khi hắn mắng cho Phùng Viễn Sơn méo miệng lắc mắt, thì người này càng ngày càng cung kính với mình hơn.
Lần trước mình đi tham gia buổi dạ tiệc từ thiện, thì người này còn mở cửa cho mình.
Lần này cũng không nói cái gì cả, quả thực là còn ngoan ngoãn và nghe lời hơn cả Phùng Tư Nhược.
Phùng Viễn Sơn ơi Phùng Viễn Sơn, rốt cuộc là ông đang định giở trò quỷ gì?
Cùng lúc đó, trong phòng khách của khách sạn, có một đám người mặc tây trang chạy nhanh ra đại sảnh.
Có người còn mặc đồ ngủ, tóc còn ướt, chắc là vừa tắm rửa xong.
Người đi đầu tiên là một người đàn ông có bộ râu quai nón, ông ta nổi giận đùng đùng mà đi đến trước mặt nữ minh tinh kia.
“Chuyện gì xảy ra?!”
Nữ minh tinh lập tức chỉ về phía Giang Chu: “Anh ta chụp trộm tôi trong thang máy.”
Đạo diễn vươn tay lên, trực tiếp cho cô ta một cái tát: “Khách của Phùng gia mà còn chụp trộm cô? Cô cmn là Vương Mẫu Nương Nương à?”
“Đạo diễn… tôi… tôi là người của phía đầu tư, sao anh dám đánh tôi?”
“Đánh cô còn là nhẹ, sản xuất đâu, mau gọi điện thoại, chúng ta đổi người khác, nhanh lên một chút.”
Giang Chu há hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mặt, hắn cảm thấy cảnh này có hơi cường điệu quá rồi nhỉ?
Cần phải như vậy sao?
Bảo nữ minh tinh kia buổi tối đến phòng mình nói lời xin lỗi không được sao?
Thật ra thì loại thanh niên năm tốt như hắn vẫn rất dễ nói chuyện.
Lúc này, thư ký Hồng cúp điện thoại đi qua, còn mang theo nụ cười trên mặt.
“Giang tiên sinh, ngài thấy xử lý như vậy đã được chưa?”
Giang Chu lạnh lùng liếc thư ký Hồng một cái: “Anh thật cmn không hiểu chuyện.”
Thư ký Hồng: “???”
Trò hề kia diễn ra được mười mấy phút.
Đại sảnh của khách sạn vẫn hỗn loạn và ầm ĩ.
Nữ minh tinh và vệ sĩ của cô ta đều tràn đầy sợ hãi, một mực cúi đầu nói xin lỗi với vị đạo diễn có râu ria xồm xoàm kia.
Các loại từ ngữ như có mắt như mũ, cho một cơ hội, ăn cơm bồi rượu… liên tiếp xuất hiện.
Có điều, Giang Chu cũng không nghe thấy cụ thể là bọn họ đang nói cái gì.
Hắn chỉ có sự hiểu biết sâu hơn về lực ảnh hưởng của Phùng gia ở Bắc Hải.
Khoan đã.
Đây sẽ không phải là một vở tuồng mà lão già hỏng bét Phùng Viễn Sơn kia sắp xếp chứ?
Chính là vì muốn nói cho mình biết, những gì ông ta nói trong điện thoại đều là thật.
Chỉ cần là Bắc Hải, thì ông ta có thể quyết định tất cả?
Giang Chu suy nghĩ một chút, rồi lập tức lắc đầu.
Hắn cho rằng Phùng Viễn Sơn sẽ không ngây thơ và buồn chán như vậy.
Chắc là mình xui xẻo nên mới đụng phải một nữ minh tinh bại não thôi.
“Đi thôi, quá nhảm nhí!”
Giang Chu thu hồi ánh mắt, bước ra khỏi khách sạn.
Thư ký Hồng thấy thế, lập tức đi theo sau.
Hai người ngồi lên chiếc Bentley màu đen ở trước cửa, nhanh chóng biến mất vào trong dòng xe cộ trên đường cái.
Cùng lúc đó, trên trán của ông chủ khách sạn đã đầy mồ hôi hột.
Ông ta hung hăng chửi bởi đám nhân viên an ninh đang cúi đầu không nói gì kia.
Mắng vẫn không đủ hả giận, còn đạp vài cái vào vị đội trưởng đội an ninh kia.
Nhưng cho dù là như vậy, thì loại cảm giác khủng hoảng trong lòng ông ta vẫn khó có thể biến mất.
Không bởi vì cái gì khác, chỉ là bởi vì thái độ của thư ký Hồng đối với người trẻ tuổi kia.
Tất cả người làm ăn ở Bắc Hải đều biết Phùng là là một tồn tại như thế nào ở đây.
Nói là Thổ Hoàng Đế thì có thể giống như là đang nói ngoa.
Thế nhưng mà… đây chính là nhận thức chung của đám thương nhân ở Bắc Hải.
Mà thư ký Hồng, chính là thư ký riêng vẫn luôn đi theo Phùng Viễn Sơn.
Thân phận và địa vị của thư ký Hồng này, căn bản là không phải người bình thường có thể so sánh.
Nói một câu khó nghe, thư ký Hồng này giống như Lý Liên Anh, Ngụy Trung Hiền và Triệu Cao đã từng quyền khuynh triều đình vào thời cổ đại.
Tất cả bọn họ đều từ nội vụ, rồi cuối cùng trở thành thái giám bên người hoàng thượng.
Mặc dù địa vị xã hội của bọn họ không cao, nhưng quyền phát biểu lại lớn hơn tất cả mọi người.
Dù sao người ta cũng là người ở bên cạnh của kẻ cầm quyền nha.
Có người nói, ngày thường vị thư ký Hồng này rất kiêu ngạo, nói là mũi vểnh lên trời cũng là khiêm tốn rồi.
Thậm chí thư ký Hồng còn có thái độ không thân thiết với mấy người thừa kế của Phùng gia.
Sợ rằng chỉ có một mình Phùng Viễn Sơn mới có thể để thư ký Hồng cúi đầu.
Chương 814 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]