Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 816: CHƯƠNG 816: ÔNG MỜI TÔI ĐẾN ĐỂ BỊ MẮNG À?

Giang Chu nói tiếp: “Bởi vậy, nếu như Phùng Viễn Sơn muốn Phùng Giao thừa kế gia sản…”

“Vậy nhất định phải có chuẩn bị từ trước.”

“Chắc là bây giờ Phùng Ngạo đang điên cuồng học bù nhỉ?”

“Tri thức cấp ba, tri thức đại học, quản lý công thương, kinh tế học, tiếng Anh?”

Giang Chu không khỏi cười một tiếng: “Gần 50 tuổi mà còn phải thi đại học, quả thực là quá thê thảm.”

Thư ký Hồng quay đầu liếc nhìn Giang Chu một cái: “Lão gia tự nhiên có suy nghĩ của mình về chuyện liên quan đến gia sản này.”

“Suy nghĩ của mình?”

“Ừm!”

Giang Chu nhịn không được mà cười một tiếng, rồi hơi tựa lưng vào ghế.

“Nhà, cho đến bây giờ thì chưa bao giờ có một cái nhà nào chỉ có một người cả.”

“Cho nên gia sản kia, làm sao lại là gia sản của một người được?”

“Lão già khốn nạn, còn muốn tự quyết định một mình?”

“Thật cmn ghê tởm.”

“…”

Thư ký Hồng há miệng, anh ta không biết nên phải trả lời thế nào.

Nhưng may mắn là Giang Chu không có hỏi thêm bất cứ vấn đề gì nữa.

Thật ra thì Giang Chu cũng biết, vị thư ký Hồng này chưa chắc đã có thể giải đáp nghi vấn của hắn.

Cho nên hắn nói mấy chuyện này với thư ký Hồng, chỉ là để biểu đạt sự châm chọc ở trong lòng với Phùng gia mà thôi.

Có rất nhiều lời nói ra, chưa chắc đã có câu trả lời, nhưng nói ra vẫn có thể khiến cho người ta thoải mái.

Một lúc lâu sau, chiếc xe chậm rãi đi vào Minh Tiềm Sơn Trang.

Sau đó, xe đi thẳng về phía trước, đến trước cửa tòa lầu các màu xám tro thì dừng lại.

Sau khi xuống xe, Giang Chu đi theo thư ký Hồng vào trong, rồi đi lên tầng hai.

“Giang tiên sinh, mời ngài vào trong, lão gia đang chờ ở bên trong rồi.”

“Anh thì sao?”

“Tôi sẽ chờ ở bên dưới.”

Giang Chu quan sát bốn phía chung quanh: “Hai bảo vệ từng đứng ở chỗ này đâu rồi?”

Thư ký Hồng hơi sững sờ: “Ồ, đại khái là thay ca rồi.”

“Không còn người nào? Chẳng may ông ta muốn hại tôi thì làm sao bây giờ?”

“Ngài… chỉ cần ngài không mắng lão gia thì đã là tốt rồi.”

“???”

Thư ký Hồng tằng hắng một cái: “Tình trạng sức khỏe của lão gia vẫn chưa quá ổn định, mời Giang tiên sinh thông cảm nhiều hơn.”

Giang Chu há hốc mồm: “Vậy nếu như ông ta tự nhiên chết ở bên trong thì không liên quan gì đến tôi đâu nhé.”

“Mặc dù sức khỏe của lão gia không tốt, nhưng vẫn có thể chống đỡ được một đoạn thời gian.”

“Vậy là tốt rồi, nếu vậy thì anh cứ xuống trước đi.”

“Được!”

Giang Chu nói xong liền đưa tay đẩy cửa, bước vào thư phòng của Phùng Viễn Sơn.

Đây là lần thứ hai hắn đến chỗ này, cảm nhận không khác gì với lần đầu tiên.

Chỉ là đã không nhìn thấy cái ghế nằm cũ kỹ kia nữa, thay vào đó là một cái giường bệnh tương đối cao cấp.

Nó vẫn nằm ở gần cái cửa sổ khổng lồ sát đất kia, hình như vẫn là vị trí cũ.

Phùng Viễn Sơn đang nằm trên cái giường bệnh đó, trên người còn đắp một cái thảm màu xám tro.

Toàn thân ông ta bị bao phủ bởi một dáng vẻ già nua, vết nhăn trên mặt rất sâu, màu môi cũng trắng bệch.

“Đến rồi?”

Giang Chu kéo một cái ghế đẩu qua, ngồi xuống bên giường bệnh: “Xem ra vẫn khá nhỉ, khôi phục không tệ.”

Phùng Viễn Sơn cố gắng nở một nụ cười: “Miệng không méo, tay vẫn có thể cử động, đáng tiếc…”

“Không cứng nổi rồi hả?”

“Ha hả, cái đồ chơi đó đã vô dụng từ lâu rồi.”

“???”

Phùng Viễn Sơn hơi ngồi dậy: “Chân cũng phế rồi, không đứng lên nổi.”

Giang Chu khoanh tay trước ngực nhìn Phùng Viễn Sơn: “Tuy rằng tôi vẫn tin trên thế giới có báo ứng, nhưng mà báo ứng của ông lại đến quá chậm.”

“Lòng đã già rồi, dù cậu nó có nói khó nghe hơn nữa, thì tôi cũng không đau chút nào.”

“Đây không phải là già, mà gọi là cmn mặt quá dày.”

Phùng Viễn Sơn cười ha ha, cười đến mức ho khan: “Quả nhiên, nói chuyện với cậu mới đã nghiền mà.”

Giang Chu cảm thấy Phùng Viễn Sơn điên rồi: “Ông mời tôi đến đây vào nửa đêm, chính là vì nghe tôi chửi?”

“Tôi quá già rồi, già đến sắp chết, vốn tưởng rằng sẽ không còn dục vọng gì nữa, không ngờ sau khi nghe cậu mắng sau, thế mà tôi lại muốn nghe một vài lời thật lòng của cậu, để cho tôi biết rốt cuộc mình đã vô liêm sỉ đến mức nào.”

“Cả đời này tôi chưa bao giờ nghe thấy cái yêu cầu kỳ lạ như vậy.”

Phùng Viễn Sơn hít sâu một hơi, lấy một cuốn sách ở đầu giường ra.

Cuốn sách này tên là “Chiến tranh Internet”, tác giả Giang Chu.

Chắc là cuốn sách này đã bị Phùng Viễn Sơn xem qua rất nhiều lần, thậm chí đã xem nhiều đến mức bung cả gáy sách.

Giang Chu chỉ nhìn thấy loại tình huống này ở trên quyển sách tiếng anh hồi cấp ba thôi.

“Giang Chu, cậu là một người rất giỏi.”

“Quá khen.”

Phùng Viễn Sơn hít sâu một hơi: “Cậu còn nhớ rõ câu chuyện lần trước tôi nói với cậu không?”

Giang Chu gật đầu: “Những câu chuyện như vậy rất khó quên.”

“Thật ra thì mấy năm nay, tôi vẫn luôn rất muốn đi thăm Bồi Bồi, nhưng mà lại không dám.”

“Cảm thấy mình không có mặt mũi chứ gì.”

Chương 816 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!