Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 817: CHƯƠNG 817: ÔNG MỜI TÔI ĐẾN ĐỂ BỊ MẮNG À? (2)

“Đúng vậy, tôi đã chuẩn bị tâm lý rất lâu, nhưng vẫn không dám đi, mỗi lần muốn xuất phát thì chỗ này…” Phùng Viễn Sơn chỉ vào ngực của mình: “Chỗ này liền nặng nề, giống như là bị ai kéo lại, kêu khóc cầu xin tôi bỏ cuộc, nhưng không biết là bị ai kéo nữa.”

Giang Chu không khỏi người một tiếng: “Không phải ông định giao gia sản cho Phùng Ngạo sao, cho dù làm như vậy cũng không được à?”

“Tôi cho rằng làm như vậy là được, tôi cho rằng làm như vậy là có thể bù đắp cho Bồi Bồi.”

“Sau đó thì sao?”

Phùng Viễn Sơn ho khan một trận: “Không được, dù cho tôi đã lập di chúc rồi, nhưng tôi vẫn không dám đi.”

Giang Chu bình tĩnh nhìn Phùng Viễn Sơn: “Ông có từng nghĩ là vì sao không?”

“…”

“Bởi vì cậu nói đúng, mặc kệ tôi cho Phùng Ngạo bao nhiêu tài sản, thì tôi vẫn không thể bù đắp được cho Bồi Bồi như cũ.”

“Năm đó tôi bỏ cô ấy để đến Bắc Hải, tất cả sai lầm đều đã được chú định.”

“Chờ tôi chết rồi, chắc chắn là sư phụ sẽ chờ tôi ở cầu Nại Hà, sẽ muốn tận mắt nhìn thấy một tên vong ân bội nghĩa, lòng lang dạ sói như tôi.”

Lời này vừa dứt, thư phòng bỗng nhiên yên lặng một lúc lâu.

Hai người đều không nói gì cả.

Chỉ có những tiếng tích tắc từ chiếc đồng hồ treo tường.

“Chưa chắc.”

“Hử?”

Giang Chu nhếch mép lên: “Chưa chắc chỉ có Tiêu sư phụ, mà e rằng còn có Tiêu Bồi Bồi, Tôn Nhã Khiết sẽ chờ ông nữa.”

Phùng Viễn Sơn cười khổ: “Cũng bởi vì như vậy, cho nên tôi mới không dám chết.”

“Làm sao, cảm thấy đau khổ?”

“Giữ một hơi nhờ vào khoa học kỹ thuật chữa bệnh, quả thật là một chuyện rất khổ cực.”

Giang Chu lấy điếu thuốc ra: “Thảo nào tôi thấy ông chống đỡ được lâu như vậy, hóa ra là vì sợ nhìn thấy những người đã chết kia.”

Phùng Viễn Sơn nhịn không được mà thở dài: “Trước khi tôi chết, theo tôi đi gặp cô ấy đi.”

“Cải lương không bằng bạo lực, ngày mai.”

“Cậu vẫn hy vọng tôi chết nhanh như vậy à?”

Giang Chu cười rất xán lạn: “Đêm dài lắm mộng nha.”

Phùng Viễn Sơn yên lặng một lúc lâu: “không được, tôi còn chưa chuẩn bị xong.”

“Chuẩn bị cái chổi lông gà, thích một người liền đi gặp, nhớ một người liền đi tìm, ông chuẩn bị bao nhiêu năm rồi, không phải vẫn không có tác dụng gì sao?”

“Ngày mai đi luôn thật à?”

“Ngày mai đi, gặp xong, đáng chết liền sống, nên sống liền sống.”

Sau khi nói chuyện với Phùng Viễn Sơn xong.

Giang Chu rời khỏi thư phòng ở tầng hai, sau đó đi xuống đại sảnh ở tầng một, tiếp tục rút điếu thuốc trong tay ra.

Lúc này, thư ký Hồng đang ngồi lo lắng ở trên ghế sa lon trong đại sảnh, anh ta vừa nhìn thấy Giang Chu đi xuống, thần sắc nhất thời thay đổi, rồi lập tức chạy lên tầng hai.

Trong tay anh ta còn có một cái bộ đàm màu đen.

Dường như còn vừa chạy lên vừa kêu gọi đoàn đội chữa bệnh đang chờ lệnh.

Giang Chu nhìn thấy một màn này, nhịn không được mà thầm mắng một câu, con bà nó.

Nơi này là Phùng gia.

Mình còn có thể đánh lão già kia sao?

Có cần phải khẩn trương đến mức này không?

Hắn là một thanh niên năm tốt, chứ không phải phần tử bạo lực chuyên đi đánh người già.

Hơn nữa, hôm nay mới là mùng sáu tết.

Quý bà Viên Hữu Cầm đã nói, tết không được gặp máu.

“Muốn chết, cũng không dám chết.”

“Không dám chết, cho nên chỉ có thể sống.”

“Đây cmn chính là đặc quyền của kẻ có tiền sao?”

Giang Chu nhớ lại cuộc đối thoại vừa rồi, nhịn không được mà chế giễu một tiếng.

Sau đó, hắn ném tàn thuốc xuống rồi dùng chân dập tắt, đi ra khỏi tòa lầu các này.

Giang Chu bước chậm trên con đường nhỏ lát đá cuội.

Không lâu sau, hắn đã đến tòa lầu các Công Chúa của Phùng Tư Nhược.

Lúc nãy, hắn trò chuyện với Phùng Viễn Sơn nửa ngày trong thư phòng, lúc này đã là mười giờ rưỡi tối.

Dựa theo thói quen hàng ngày, lúc này Phùng ngốc manh cũng đã đi vào giấc ngủ rồi.

Giang Chu đi đến trước cửa tòa lầu các, đưa tay đẩy một cái, kết quả là không đẩy ra được.

“Còn khóa cửa…”

“Ừm, ý thức an toàn của cô bé này cũng không tệ nha.”

Giang Chu móc một cái chìa khóa từ trong túi ra.

Đây là Phùng Tư Nhược đã tự tay đưa cho hắn vào buổi dạ tiệc từ thiện trước.

Hành vi này đại biểu cho nàng đã không còn bất cứ phòng bị nào với Giang Chu nữa.

Cho dù là lúc ngủ, nàng cũng cho phép Giang Chu có thể đến gần mình.

Giang Chu không biết nàng đã đấu tranh tâm lý như thế nào khi đưa chiếc chìa khóa này cho mình.

Nhưng hắn có thể khẳng định là, cô bé này nhất định phải lấy hết can đảm mới có thể đưa chìa khóa vào tay hắn.

Cạch cạch!

Giang Chu tra chìa vào ổ khóa, hơi vặn một cái.

Cánh cửa đang đóng chặt đã bị mở ra.

Sau đó, hắn đi lên bậc thang, đi men theo cầu thang lên tầng hai.

Lúc này, tất cả đèn trong tòa lầu các Công Chúa này đều đã bị tắt.

Chỉ có đèn cảm ứng tiếng động ở hành lang đang lúc sáng lúc tối theo tiếng bước chân của hắn.

Ba phút sau, Giang Chu nhẹ nhàng đi lên tầng cao nhất, đứng ở trước cửa phòng của Phùng Tư Nhược.

Hắn đẩy cánh cửa gỗ ra.

Chương 817 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!