Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 818: CHƯƠNG 818: PHÙNG TƯ NHƯỢC: EM DÁM CẮN ANH TRONG MƠ NHA!

Két một tiếng.

Giang Chu nhìn vào bên trong phòng, quả nhiên là Phùng Tư Nhược đã ngủ say.

Nàng đang mặc một bộ quần áo ngủ màu hồng.

Áo ngắn tay, quần soóc để lộ hai chân thon dài và trắng nõn.

Giang Chu nhìn đến đây, không khỏi nhớ đến Doãn Thư Nhã và Hoàng Kỳ.

Hai người kia đề phòng mình như phòng trộm.

Thứ nên lộ thì lại giấu đi, quả thực là phung phí của trời!

Trái lại thì Phùng Tư Nhược lại rất hào phóng với mình.

“Đã lâu không gặp, Phùng ngốc manh!”

Giang Chu hơi nhếch mép lên, đi đến bên giường.

Lúc này, hình như Phùng Tư Nhược cảm ứng được cái gì đó, nàng bỗng nhiên trở mình.

Nàng vốn đang quay mặt vào tường, lúc này lại nghiêng người, hơi quay đầu về phía cửa phòng.

Cô bé này ngủ rất yên ổn và đáng yêu.

Hàng lông mi dài và cong vút, cái miệng nhỏ nhắn thỉnh thoảng lại nhấp nhấp vài cái.

Giống như là đang mơ được ăn cái gì đó rất ngon, khóe miệng còn cong lên thành một nụ cười ngây ngô.

“Phùng Tư Nhược?”

Sau khi xác định nàng vẫn ngủ, Giang Chu liền cởi quần áo, rồi rón rén leo lên giường.

Sau đó, hắn chỉnh sửa chăn một chút, rồi ôm nàng vào trong lòng.

Hình như Phùng Tư Nhược đang ngủ say lại cảnh giác, thân thể mềm mại hơi cứng lại một chút.

Giang Chu có thể được cảm nhận rõ ràng là, cơ thể của nàng đã cứng đờ khi bị hắn ôm vào lòng.

Nhưng đúng lúc này, Phùng Tư Nhược bỗng nhiên lại ngửi ngửi hai cái về phía Giang Chu.

Sau đó, toàn thân nàng lập tức thả lỏng xuống, giống như là ngửi thấy mùi vị quen thuộc vậy.

Hai cánh tay ngọc trắng nhạt còn thò ra khỏi chăn, nhẹ nhàng vòng lên cổ của Giang Chu.

Cái đầu nhỏ không ngừng cọ cọ.

Một mùi thơm của tóc cũng theo đó mà xông vào mũi Giang Chu.

“Giang Chu…”

Giang Chu ừ một tiếng: “Anh ở đây!”

Phùng Tư Nhược mơ mơ màng màng nỉ non một tiếng: “Em lại nằm mơ…”

“Thế nhưng là giấc mơ đẹp, đúng không?”

“Ừm!”

Giọng nói của nàng rất mềm mại và yếu đuối.

Nhưng mà một giây tiếp theo, Phùng ngốc manh bỗng nhiên mở miệng cắn lên cổ của Giang Chu một cái.

Sau đó lại nhẹ nhàng hôn hai cái, trên cổ Giang Chu liền có một dấu hồng nhạt.

“Làm gì vậy?”

“Cắn anh nha.”

Giang Chu cảm thấy hơi buồn cười: “Chẳng lẽ anh bắt nạt em? Cho nên em muốn trả thù anh à?”

Phùng ngốc manh lập tức lắc đầu, hai tay lại ôm chặt hơn một chút: “Khi tỉnh thì không dám.”

“Ồ, tỉnh thì không dám, đang ngủ liền muốn làm gì thì làm à?”

“Ai bảo anh không đến tìm em…”

Giang Chu yên lặng một chút, bỗng nhiên cúi đầu quan sát nàng một phen…

Sẽ không phải là cô bé này đã tỉnh giấc, rồi bỗng nhiên trêu chọc hắn chứ?

Nhưng mà không lâu sau, Phùng ngốc manh liền phát ra những âm thanh hô hô, hiển nhiên là vẫn còn đang nằm mơ.

Sáng sớm hôm sau.

Ánh nắng mùa đông chiếu lên bệ cửa sổ.

Chiếu sáng song cửa sổ trong phòng, cũng chiếu lên mép giường của Phùng ngốc manh.

Lúc này, Giang Chu từ từ mở mắt ra, liền phát hiện Phùng Tư Nhược vẫn đang ngủ say ở trong ngực của hắn.

Cô bé này cơ bản là một người ngủ nghỉ và thức dậy rất sớm.

Dù sao nàng cũng không thích thức đêm, nên cũng không dậy quá muộn.

Nhưng chỉ vẫn được Giang Chu ôm ngủ, thì nhất định nàng sẽ ngủ nướng.

Lúc đầu thì có thể là do nàng thích được Giang Chu ôm ngủ.

Nhưng sau đó, chuyện này liền trở thành một loại thói quen trong tiềm thức.

Giang Chu cũng không định đánh thức Phùng Tư Nhược.

Vì vậy hắn đắp chăn lại cho nàng, rồi rón rén ra khỏi phòng.

Sau khi Giang Chu đi ra phòng khách, hắn phát hiện Phùng Y Nhất đang ngồi ở trước cửa sổ đối diện.

Một tay của nàng cầm bút vẽ, đang vẽ vời gì đó ở trên bàn vẽ trước mặt.

Giang Chu lặng lẽ đi qua, nhìn chằm chằm vào bức tranh trên bàn vẽ.

Trong bức tranh kia là một người đàn ông mặc tây trang đang ngồi trong thao trường, chung quanh có rất nhiều màu sắc rực rỡ, giống như là có một đám người đang vây quanh người đàn ông này.

Khá lắm.

Đây là mối tình đầu à? Vẽ người trong lòng sao?

Có điều, bức tranh này thật sự là có chút khiến cho người ta không có manh mối gì.

Cũng chỉ có người có đầu óc liên tưởng phong phú như mình, mới có thể nhận ra người trong tranh là một người rất đẹp trai, còn nếu như là người khác, thì có lẽ sẽ cho rằng người trong tranh là một ‘Cẩu Hùng’ (Gấu chó).

Giang Chu cũng không vô liêm sỉ đến mức chọc thủng tâm tư của thiếu nữ, vì vậy hắn lén lút đi xuống nhà.

Chỉ là cầu thang quá ngu xuẩn, vừa giẫm lên đã phát ra tiếng động.

Lúc này, Phùng Y Nhất nhìn thấy bóng lưng đi xuống của Giang Chu, đôi mắt xinh đẹp từ từ trợn tròn lên.

Ảo… ảo giác đúng không?

Lạch cạch!

Bút vẽ của nàng rơi xuống mặt đất, trực tiếp làm bẩn đôi dép trắng.

Nhưng đúng lúc này, giọng nói của Giang Chu bỗng nhiên truyền lên.

“Phùng đần độn, có bữa sáng hay không, anh đói rồi!”

Phùng Y Nhất ngồi bật dậy một cái.

Ah!

Không phải ảo giác?

Nàng vội vàng lấy một tấm vải ra, luống cuống che lên bức tranh kia.

Sau đó, hai má đỏ ửng, cắn môi không chịu nói.

Chương 818 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!