Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 819: CHƯƠNG 819: ĐI KẾT THÚC MỘT CÂU CHUYỆN MÁU CHÓ!

Hơn bảy giờ sáng.

Trên bàn cơm trước mặt Giang Chu có một bữa sáng.

Bánh quẩy, trứng chiên và sữa đậu nành.

Những thứ này là do đầu bếp của Phùng gia làm.

Tuy rằng đơn giản, nhưng mùi vị và vẻ ngoài đều rất không tệ.

“Anh rể anh rể, anh có muốn ăn tương ớt không?”

“Không cần, sáng sớm mà ăn nhiều ớt sẽ không tốt cho dạ dày.”

“Ồ!’

Phùng Y Nhất lon ton chạy xuống tầng một, ngồi xuống đối diện Giang Chu.

Hôm nay nàng mặc một bộ quần áo học sinh màu trắng, nhìn trông rất trong sáng và dễ thương.

Áo sơ mi dài tay bó sát người phác họa ra những đường cong mềm mại của thiếu nữ.

Váy học sinh màu xám lạnh, nhìn qua vừa thanh thuần vừa hoạt bát.

Mặt của nàng còn hơi hồng hồng vì vừa chạy từ trên xuống dưới, trên dép lê còn có dính chút màu nước.

Sau đó, nàng vẫn cúi đầu, rồi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà nhìn về phía bên cạnh, nhưng mà không dám đối mặt với Giang Chu.

“Anh rể, anh đến đây từ bao giờ nha? Tại sao em không biết?”

“Đêm qua, ông nội em tìm anh có việc, nên anh đến vào tối qua.”

“Là như vậy à.”

“Hình như lúc nãy anh thấy em đang vẽ tranh à?”

Trái tim nhỏ của Phùng Y Nhất hơi run lên: “A, đúng thế, đúng thế… “

Giang Chu nhai bánh quẩy, đột nhiên nhếch mép lên: “Vẽ cũng không tệ, là một anh chàng đẹp trai?”

“Không phải trai đẹp nha.”

“Cái này thì có gì mà phải giấu? Em nhìn trúng ai, anh rể đi cướp về cho em.”

“Không không không, không thể cướp.”

Biểu cảm của Giang Chu có hơi nghi ngờ và khó hiểu: “Làm sao vậy? Cái tên Vương Bát Đản kia không thích em à?”

Phùng Y Nhất có chút không tự nhiên mà chu mỏ lên: “Thật ra… thật ra thì em vẽ gấu chó nha.”

“???”

Thật đúng là cmn vẽ gấu chó à?

Là mình nghĩ quá nhiều?

“Sao mặt của em lại đỏ như vậy?”

Phùng Y Nhất vội vàng che mặt bằng hai bàn tay nhỏ non mịn: “Chạy xuống hơi nhanh thôi.”

Giang Chu không có suy nghĩ sâu xa, cầm cái bánh quẩy đưa qua: “Ăn luôn đi.”

“Vâng.”

Phùng Y Nhất cầm bánh quẩy, nhẹ nhàng cắn một miếng nhỏ.

Tốt quá rồi, anh rể căn bản không nhận ra người kia là ai nha.

Khoan đã.

Hình như đây cũng không phải là một chuyện tốt nha.

Chẳng lẽ trình độ vẽ tranh của mình lại kém đến tình trạng này sao?

Nói là gấu chó cũng được, mà nói là người cũng xong?

Cùng lúc đó, bỗng nhiên có tiếng bước chân từ trên cầu thang tầng ba truyền xuống.

Phùng Tư Nhược ngủ mơ mơ màng màng đã rời giường, nàng đang đi xuống bên dưới.

Nàng còn dùng một tay xoa xoa mắt, trên mặt viết đầy mơ hồ.

Đây cũng là lần nàng dậy muộn nhất từ khi nghỉ tết đến giờ.

Chuyện này khá là kỳ lạ đối với một người không có thói quen ngủ nướng như nàng.

Tại sao mình không dậy nổi nha?

Còn nữa, làm sao đang ngủ mà đồ ngủ lại bị ném xuống đất rồi hả?

Phùng Tư Nhược đi xuống tầng hai, thần chí vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, biểu cảm mờ mịt và mơ hồ của nàng giống như một cô bé ngốc nghếch.

Mãi cho đến khi nàng đi xuống tầng một, bóng lưng của Giang Chu đập vào mắt của nàng.

Phùng ngốc manh bỗng nhiên dừng bước lại, hiển nhiên là nàng đã ý thức được cái gì.

Thế nhưng người mình vẫn nhớ nhung lại bỗng nhiên xuất hiện ở trước mặt, làm cho nàng vẫn có chút không thể tin được.

Thế là nàng há hốc mồm, kêu lên một tiếng không chắc chắn.

“Giang Chu?”

Giang Chu quay người lại: “Ah, Phùng ngủ nướng rồi giường rồi à?”

Phùng ngốc manh hơi trợn tròn mắt lên: “Sống?!”

Mặt Giang Chu đen xì: “Còn có Giang Chu chết à?”

Phùng ngốc manh liền chạy cộc cộc cộc qua bên này: “Anh đến từ bao giờ vậy?”

“Đến từ đêm qua, nhìn em ngủ ngon quá nên không nhẫn tâm đánh thức em.”

“Bảo sao em lại ngủ nướng.”

Giang Chu đưa tay nắm cổ của nàng: “Ngủ nướng là bởi vì lười, đừng có đổ tội cho anh.”

Phùng Tư Nhược có chút ủy khuất mà ngoác miệng ra: “Ngủ chung với anh mới có thể ngủ nướng nha.”

“Vì sao?”

“Không biết.”

Phùng Y Nhất có chút hâm mộ mà mở miệng: “Quá giết chó FA, em cũng muốn yêu đương ngọt ngào nha.”

Giang Chu nghe thấy câu này, liền gắp đồ ăn cho Phùng đần độn.

“Yêu đương cái gì, ăn miệng cái cải bẹ ngọt ngào đi.”

“Anh rể, anh đúng là không phải là người.”

Sau khi ăn sáng xong.

Không biết mặt trời đã trốn đi đâu mất, làm cho thế giới tối đi không ít.

Không lâu sau, trên bầu trời liền xuất hiện một đám mây đen dầy đặc.

Ngay sau đó, những bông tuyết bắt đầu bay lả tả ở trên bầu trời.

Đây là trận tuyết đầu tiên của Bắc Hải vào tết năm nay.

Đúng là tuyết rơi, nhưng nhiệt độ không khí lại không hạ kịp.

Thế cho nên những bông tuyết kia vừa rơi xuống đất liền tan chảy, hóa thành nước rồi chui vào trong bùn đất, tạo thành những bãi nước đọng.

Giang Chu đang ngồi ở trên ghế sa lon xem ti vi với Phùng Tư Nhược và Phùng Y Nhất.

Giọng nói của thư ký Hồng bỗng nhiên vang lên ở phía bên ngoài, hỏi hắn có thể khởi hành hay chưa.

“Hai em tự chơi đi nhé, chiều anh sẽ trở lại.”

Phùng Y Nhất đứng lên từ ghế sa lon: “Anh rể, anh muốn đi đâu vậy?”

Giang Chu đưa gối ôm cho nàng: “Đi đặt dấu chấm hết cho một câu chuyện rất máu chó.”

“Câu chuyện gì?!”

“Quá dài, chờ anh trở về thì sẽ nói cho các em biết.”

Chương 819 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!