Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 820: CHƯƠNG 820: ĐI KẾT THÚC MỘT CÂU CHUYỆN MÁU CHÓ! (2)

Giang Chu vừa nói chuyện, vừa nhịn không được mà véo má của Phùng Tư Nhược: “Ở nhà phải ngoan, biết chưa?”

Phùng Tư Nhược đau đến hít hà hai tiếng, nhăn mũi lại: “Em không ngoan.”

“Hả?”

“Em muốn đi chung với anh.”

“Nhưng mà…”

“Em có thể không nói lời nào, có được không nha?”

Tuy Giang Chu là loại người ‘tâm ngoan thủ lạt’ nhưng vẫn không thể nói lời từ chối khi bị ánh mắt long lanh như nước của Phùng Tư Nhược nhìn vào.

Cô bé này căn bản không biết, vẻ điềm đạm đáng yêu của mình có lực sát thương mạnh đến cỡ nào.

Chỉ là không biết Phùng Viễn Sơn có đồng ý cho mình dẫn nàng đi theo hay không nữa.

Đúng lúc này, giọng nói sâu kín của Phùng Y Nhất cũng vang lên.

“Anh rể, em cũng muốn đi, hơn nữa chị em còn nhớ anh đến sắp khóc rồi.”

Gấp đôi mắt to ngập nước.

Gấp đôi điềm đạm đáng yêu.

Gấp đôi lực sát thương.

“Được rồi, các em mau đi thay quần áo đi, nửa tiếng sau tập hợp ở cửa.”

“Yeah!”

Hai chị em vội vàng nhảy xuống ghế sa lon, cộc cộc cộc, chạy vào trong phòng.

Nửa tiếng sau, ở trước cổng Minh Tiềm Sơn Trang.

Một chiếc Bentley màu đen chậm rãi chạy đến, dừng lại ở trước mặt ba người đã ăn mặc chỉnh tề.

Cửa sau tự động mở ra, một khuôn mặt già nua cũng xuất hiện.

Lúc này, Phùng Viễn Sơn đang ngồi trong xe, tay cầm một bản Thánh Kinh.

Ánh mắt của ông ta rất bất an, thế cho nên tiếng ho khan vang lên không ngừng.

“Ông nội!” Hai chị em trăm miệng một lời.

Phùng Viễn Sơn thấy thế liền dùng ánh mắt hỏi thăm để nhìn về phía Giang Chu.

“Hai người họ ở nhà quá buồn bực, nên muốn ra ngoài một chút, ông ngồi dịch vào một chút, nhường chỗ trống đi.”

Phùng Viễn Sơn có chút không nói lên lời.

Nhưng vẫn đổi chỗ ngồi dưới sự giúp đỡ của thư ký Hồng.

Sau đó, ba người lên xe, thắt dây an toàn vào.

Chiếc xe Bentley chậm rãi khởi động, rồi lái ra khỏi Minh Tiềm Sơn Trang.

Quê nhà của Phùng Ngạo là một cái trấn nhỏ có tên là Hóa Tây.

Đương nhiên mộ của mẹ Phùng Ngạo cũng được xây ở nơi này.

Nếu lái xe từ Bắc Hải, toàn bộ quãng đường phải tầm bốn tiếng.

Có điều, Phùng Viễn Sơn có một chiếc máy bay tư nhân, cho nên cất cánh từ sân bay Bắc Hải đến đây, toàn bộ hành trình chỉ mất một tiếng.

Còn chưa đến 10 giờ, mấy người đã đi đến một thành thị cấp huyện ở gần trấn Hóa Tây.

Sau khi máy bay hạ cánh thì đổi xe.

Một nhà máy hợp tác ở địa phương cung cấp cho Phùng Viễn Sơn một chiếc Lincoln.

Khi giao xe còn cố tình nịnh hót, nói ra không ít lời khen tặng.

Lại khen ngợi thân thể Phùng Viễn Sơn khỏe mạnh.

Lại nghe Phùng Viễn Sơn mặt mũi hồng hào, vừa nhìn là biết sắp cho chuyện vui.

Giang Chu thầm nói, ánh mắt của người này mọc ở sau đầu rồi hả?

Khối u của ông lão này đã to như thế rồi, khuôn mặt thì tái nhợt, hốc mắt lõm sâu.

Còn cmn thân thể khỏe mạnh?

Ý của người này là khối u trong thân thể khỏe mạnh đúng không?

Hơn nữa, lần này Phùng Viễn Sơn đến đây để viếng mồ mả.

Lại còn là mồ mả của tình nhân cũ mà Phùng Viễn Sơn không dám đối mặt.

Đám người này mở miệng ngậm miệng lại cmn là chuyện vui?

Dù đám người này không biết chuyện này thì lẽ nào không biết Baidu à?

Chuyện Phùng Viễn Sơn sắp chết đã làm toàn bộ Bắc Hải sôi trào rồi kìa.

Chỉ cần lên mạng tra một chút là có thể biết được mấy cái tin tức về Phùng Viễn Sơn rồi.

Quả nhiên, Phùng lão đầu tức giận đến nghiến răng, mặt đen xì như đít nồi.

Cuối cùng vẫn là thư ký Hồng đuổi đám người kia đi, mới để cho đám người này không ‘chúc phúc’ nữa.

Sau khi rời khỏi sân bay, trên con đường đi đến Thu Thủy Lăng Viên.

Phùng Viễn Sơn vẫn luôn ôm bản Thánh Kinh trong tay, ánh mắt thì như là dính lên trên đó.

Phần nội dung này không thể nghi ngờ gì là hối hận và cứu rỗi.

Nhân vật chính là Juda, kẻ đã bán đứng Jesus.

“Jehovah cứu rỗi tính mệnh người hầu của ông ta, phàm là người đầu nhập vào ông ta thì sẽ không bị định tội.”

“Jesus Cơ Đốc cam nguyện bị đóng đinh chết trên thập tự giá vì chuộc tội cho thế nhân, lấy máu của mình để rửa tội cho thế nhân…”

“Mọi người muốn được cứu rỗi và chuộc tội, liền muốn tín ngưỡng và khẩn cầu Jesus.”

Viết thật là hay.

Dường như chỉ cần tin Jesus thì có thể không cần xấu hổ vậy.

Dường như bất cứ sai lầm nào cũng có thể được tha thứ vậy.

Hai mắt đục ngầu của Phùng Viễn Sơn hơi sáng lên, cố gắng dùng những văn tự này để tẩy não bản thân mình.

Mãi cho đến khi một bàn tay đối diện bỗng nhiên vươn ra, giật lấy quyển Thánh Kinh của ông ta, sau đó ném ra ngoài cửa sổ xe, phần phật một tiếng.

“Tôi khuyên ông đừng xem nữa, đồ chơi này vô dụng thôi, người ông phải xin lỗi cũng không phải là Jesus.”

Hai mắt Phùng Viễn Sơn có lửa giận bốc lên: “Tôi chỉ muốn tìm kiếm sự bình tĩnh cho nội tâm của mình.”

Giang Chu nhìn chằm chằm vào mắt Phùng Viễn Sơn: “Cách để nội tâm bình tĩnh, chính là đừng làm chuyện xấu, mà không phải là biết rõ là sai mà vẫn phạm phải, sau đó lại sám hội với Thượng Đế.”

“Cậu nói thật hay.”

“Đúng là tôi nói không hay bằng nội dung bên trong Thánh Kinh, nói tha thứ liền cmn tha thứ luôn, vậy thì tôi cũng muốn cười.”

Chương 820 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!