Phùng Viễn Sơn thở hổn hển một lúc: “vậy tại sao lại có nhiều người đọc Thánh Kinh như vậy?!”
Giang Chu quay đầu nhìn tuyết ở bên ngoài cửa sổ: “Sao tôi biết được, tôi cmn lại không bỏ rơi vợ con.”
“Khụ khụ! Khụ khụ…!”
Phùng Viễn Sơn bỗng nhiên bắt đầu ho sặc sụa, giống như là có thứ gì kẹt lấy đường hô hấp của ông ta vậy.
Ho khan cũng không ho nổi, không khí lại không đủ dùng.
Một màn này làm cho thư ký Hồng sợ đến mức mặt mũi trắng bệch, anh ta lập tức bảo tài xế quay xe đi bệnh viện.
Chỉ là tài xế còn chưa kịp phản ứng, thì Phùng Viễn Sơn đã vội vàng khoát tay áo, ngăn cản mệnh lệnh này.
Ông ta sắp chết rồi, mặc kệ thế nào thì ông ta cũng phải đi đến nơi này một lần.
Nếu như bỏ qua cơ hội này, ông ta sợ rằng mình không thể chết nhắm mắt được.
“Giang tiên sinh, ngài bớt tranh cãi đi, tâm trạng của lão gia không ổn định.”
Giang Chu yên lặng nửa ngày: “Coi như chuyến này tôi không mang miệng qua đây vậy.”
Thư ký Hồng nghe thế liền thở phào nhẹ nhõm: “Lão gia, ngài uống miếng nước đi, châm thôi, để tôi bảo tài xế lái chậm một chút.”
“Không cần, tăng tốc cho tôi.”
“A?”
Giang Chu thở dài: “Ông ta cảm thấy quá trình này quá đau khổ, cho nên muốn nhanh chóng đến đó, các anh còn lái chậm như vậy, không phải là đòi mạng của ông ta sao?”
Thư ký Hồng quá sợ hãi: “Nhanh, lái nhanh lên, không cần để ý đèn xanh đèn đỏ.”
Khi đến Thu Thủy Lăng Viên thì đã là một giờ chiều.
Thời gian này vốn là thời gian nên cực kỳ ấm áp ở trong ngày, nhưng mà không biết vì sao, từ khoảnh khắc mà bọn họ dừng xe xong, những bông tuyết đầy trời kia bỗng nhiên bắt đầu nhiều hơn.
Bọn chúng phiêu đãng trên bầu trời, từ từ bao trùm cả tất cả con đường.
Thu Thủy Lăng Viên được xây ở trên sườn núi, chớp mắt đã biến thành một mảnh màu trắng xóa mang theo đau thương.
Nơi này vừa an tĩnh lại vừa hoang vu.
Trong phương viên mười dặm này, căn bản là không nhìn thấy bất cứ một bóng người nào.
Nhưng nơi này lại khiến cho người ta cảm thấy chật chội và chen chúc.
Bởi vì cứ mỗi một bước chân, lại có một người đang nằm ở bên dưới.
Lúc này, Giang Chu kéo tay nhỏ của Phùng Tư Nhược và Phùng Y Nhất, ba người đứng ở ven đường.
Mà thư ký Hồng thì lấy một cái xe đẩy ở cốp ra, sau đó đỡ Phùng Viễn Sơn lên xe dưới sự trợ giúp của tài xế.
Trong quá trình này, tiếng ho khan vẫn chưa từng dừng lại.
Mãi cho đến khi Phùng Viễn Sơn xe đẩy, thì ông ta mới không ho khan nữa.
“Thì ra đây chính là ông ở 30 năm trước à…”
“Hình như tôi đến quá muộn rồi.”
Phùng Viễn Sơn nỉ non, trong con mắt đục ngầu đã có nước mắt.
Ông ta có một đế quốc buôn bán vô cùng khổng lồ, tài phú trong tay nhiều vô số kể.
Với thân phận của ông ta, căn bản là không có địa phương nào là ông ta không thể đến.
Nhưng mà nửa đời của ông ta đều không dám đặt chân lên địa phương này.
“Lão gia, chúng ta đi lên sao?”
“Đi lên thôi.” Phùng Viễn Sơn quay đầu liếc nhìn Giang Chu: “Làm phiền cậu đi lên với tôi.”
Giang Chu gật đầu: “Mọi người cứ đi trước đi, tuyết quá lớn, tôi sợ có hố ở trên đường.”
“Ha hả!”
Trong khi nói chuyện, năm người và một xe đẩy bắt đầu chậm rãi đi dọc theo con đường mòn ở phía trước.
Bọn họ đi từng bước một trên con đường đầy tuyết rơi.
Chẳng mấy chốc mà những bông tuyết màu trắng đã rơi đầy hai vai bọn họ.
Không biết có phải là bởi vì cảm nhận được sự trang nghiêm của địa phương này không, mà hai cô bé đều bắt đầu dùng sức để nắm tay Giang Chu, nắm chặt đến mức ngón tay của Giang Chu đã hơi trắng.
Thật ra thì hai cô bé này không hiểu chuyện gì cả, càng chưa từng nghe Giang Chu nói đến chuyện có liên quan đến ông nội mình.
Các nàng chỉ là có một loại cảm giác mơ hồ rằng, cảm thấy hình như chuyện này là một chuyện cực kỳ nghiêm túc và quan trọng với ông nội của mình.
Mười phút sau, bọn họ đi đến ngôi mộ số 83 ở khu thứ 37.
Trên mặt đất có khảm nạm một bia mộ được làm từ đá cẩm thạch, trên đó có khắc mấy chữ Tiêu Bồi Bồi, sinh năm xxx mất năm xxx, người trấn Hóa Tây, tiên phu Phùng Viễn Sơn, con trai Phùng Ngạo lập.
“Tiên phu à.”
“Thì ra Tiêu Bồi Bồi coi như ông chết từ lâu rồi.”
Giang Chu nhìn mấy chữ trên bia mộ, lại quay sang nhìn về phía Phùng Viễn Sơn ở trên xe lăn.
Ông lão này đang run rẩy, nhưng hình như không phải là run lên vì lạnh.
Tiên phu.
Có nghĩa là vong phu.
Cũng chính là người chồng đã chết.
Tiêu Bồi Bồi chết vào năm Phùng Ngạo mười tuổi.
Khi đó, Phùng Viễn Sơn đã trở thành xưởng trưởng trẻ tuổi nhất ở Bắc Hải.
Chính là thời điểm hào hoa phong nhã, tiền đồ sáng lạn nhất.
Nhưng ở trong lòng của Tiêu Bồi Bồi, thì thật ra Phùng Viễn Sơn đã chết từ lâu rồi.
Cho nên Tiêu Bồi Bồi mới khắc lên mộ là tiên phu.
Đó chính là chồng của bà đã đi trước bà rồi.
Chương 821 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]