Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 822: CHƯƠNG 822: ĐẾN CHẾT MÀ VẪN MUỐN KHẮC TÊN ÔNG LÊN BIA MỘ!

Giang Chu nhìn đến đây, không khỏi cảm thấy có chút bi thương.

Người phụ nữ sinh con cho bạn, lại bị bạn vứt bỏ.

Cô ấy rất hận bạn, hận không thể để cho bạn chết đi.

Nhưng đến khi cô ấy sắp chết, lại vẫn để lại một vị trí ở trên bia mộ của mình cho bạn.

Chứng tỏ là, cả đời này của cô ấy chỉ có một người đàn ông.

Cô ấy chỉ sinh con cho người đàn ông này.

Chứng tỏ là, mặc kệ người đàn ông này đã làm cô ấy tổn thương sâu đến mức nào, cô ấy vẫn luôn cho rằng minh phải nhớ kỹ người đàn ông này.

Dù có chết rồi, không nhớ được nữa, thì phải khắc lên bia mộ này.

Đây chính là người phụ nữ cmn ngu xuẩn nhất khắp thiên hạ.

Gả chồng theo chồng, gả cho chó thì theo chó cái gì chứ?

Coi như Tiêu Bồi Bồi khắc cái Quy Tôn Tử cũng còn tốt hơn ba cái chữ Phùng Viễn Sơn này.

Giang Chu nghĩ đến đây, không phải cảm thấy buồn bực.

Thế là hắn không tự chủ được mà siết chặt bàn tay nhỏ bé lạnh như băng của Phùng Tư Nhược.

Làm cho nàng thấy hơi khẩn trương và căng thẳng, nhịn không được mà ôm chặt tay của Giang Chu.

“Khụ khụ!”

“Khụ khụ khụ khụ!”

Phùng Viễn Sơn nhìn chằm chằm vào bia mộ của Tiêu Bồi Bồi, rồi bắt đầu ho khan kịch liệt.

Bởi vì hoàn cảnh chung quanh quá an tĩnh, cho nên tiếng ho khan này có thể truyền khắp núi đồi.

Ho khan rồi lại ho khan, Phùng Viễn Sơn cười thảm một tiếng, trong lúc nhất thời lại nước mắt giàn dụa.

Ông ta chợt nhớ ra, tấm ảnh trắng đen trên bia mộ này, chính là tấm ảnh mà ông ta đã đưa Tiêu Bồi Bồi đi chụp.

Lúc đầu ông ta đã cảm thấy hơi quen mắt, cho đến bây giờ mới nhận ra.

“Bồi Bồi, thật xin lỗi, tôi đã già như thế này rồi mới dám đến thăm bà.”

“Đầu óc không tốt rồi, rất nhiều chuyện đều trở nên mơ hồ rồi.”

“Tôi chỉ nhớ năm đó bà thắt hai cái đuôi ngựa, thật sự là rất đẹp.”

“Bà luôn gọi tôi là Viễn Sơn ca ca, Viễn Sơn ca ca.”

“Vẫn luôn gọi từ khi tôi bắt đầu làm nhân viên trong nhà máy, gọi cho đến khi chúng ta đi căn nhà nhỏ trong cái ngõ nhỏ dưới kia.”

“Đây là… đây là nuối tiếc lớn nhất trong đời tôi, Bồi Bồi…”

Theo âm thanh vừa khóc vừa kể của Phùng Viễn Sơn vang lên.

Thư ký Hồng rất biết điều mà rời khỏi hiện trường, trước khi đi còn liếc mắt nhìn Giang Chu một cái.

Có một ít hồi ức không cần có người ngoài tham dự vào.

Có chút áy náy là không thể nói lên lời ở trước mặt người khác.

Giang Chu nhìn thấy ánh mắt của thư ký Hồng, hắn nhịn không được mà xoa xoa đầu hai cô bé.

“Tư Nhược, Y Nhất, các em đi qua bên kia chờ với thư ký Hồng đi.”

“Ừm!”

“Ừm, không cần đi xa, chờ một lúc rồi anh sẽ qua đó với các em.”

“Ừm nha.”

Hai cô bé ngoan ngoãn gật đầu, sau đó bắt đầu bước chậm rãi đi xuống theo thềm đá.

Mãi cho đến ven đường của khuôn viên lúc mới đến mới dừng lại.

Lúc này, chỉ còn lại hai người là Phùng Viễn Sơn và Giang Chu ở trước mộ của Tiêu Bồi Bồi.

Bầu không khí này tương đối lúng túng.

Thế cho nên một thời gian rất lâu, Phùng Viễn Sơn vẫn không mở miệng lần nữa.

Ông ta chỉ không ngừng vuốt ve bia mộ kia, cố chấp quét sạch những bông tuyết rơi xuống đó.

Thần sắc kia, động tác kia, thái độ kia… giống như là đang sợ những bông tuyết này làm bẩn bia mộ của vợ mình vậy.

“Được rồi, đừng quét nữa.”

“E rằng trong mắt bà Tiêu, chưa chắc người như ông đã sạch sẽ hơn tuyết đâu.”

Phùng Viễn Sơn nghe thấy câu này, tay đột nhiên run lên, yên lặng một lúc rồi liền từ bỏ quét tuyết.

Giang Chu nhìn thấy một màn này, nhịn không được mà cười khổ một tiếng.

Mẹ kiếp, miệng lưỡi mình ác độc như thế này từ bao giờ vậy?

Câu nói vừa rồi quả thực là cmn giết người tru tâm mà.

Đừng nói là một người đang bệnh tật ốm yếu như Phùng Viễn Sơn, mà có lẽ Iron man cũng không chịu nổi ý chứ.

“Phùng lão gia tử.”

Phùng Viễn Sơn ngẩng đầu lên nhìn Giang Chu.

Lúc này, Giang Chu châm một điếu thuốc lên, lại nhét một điếu vào trong miệng Phùng Viễn Sơn, rồi châm cho ông ta.

“Tôi đi vệ sinh một chuyến, ông chậm rãi tâm sự đi.”

Giang Chu cất bước đi xuống bậc thang, đi theo lối đi bộ thật dài để xuống bên dưới.

Cũng không lâu sau, đám người liền nghe thấy những tiếng gào khóc thê lương.

Âm thanh kia có chút giống như lang sói đang cực đói, trái lại thì không dễ nghe chút nào.

Có điều, với tình trạng sức khỏe của Phùng Viễn Sơn bây giờ, thì cũng đã không còn bao nhiêu sức lực rồi.

Có thể khóc đến loại đê- xi- ben này, hiển nhiên là đã liều mạng rồi.

Tất cả mọi người ở dưới đều yên lặng khi nghe thấy âm thanh như vậy.

Vì vậy, tất cả đều giả bộ như đang ngắm tuyết, hoặc là nhìn về đồi núi ở nơi xa xa.

Giang Chu rít một hơi thuốc, lại phun ra một làn khói trắng lẫn vào theo sương mù trắng của mùa đông.

Sau đó, thỉnh thoảng hắn lại liếc mắt nhìn về chỗ kia, suy đoán xem Phùng Viễn Sơn đang nói gì với Tiêu Bồi Bồi.

Chương 822 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!