Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 823: CHƯƠNG 823: ĐẾN CHẾT MÀ VẪN MUỐN KHẮC TÊN ÔNG LÊN BIA MỘ! (2)

Đơn giản chính là mấy câu: “Xin lỗi, năm đó tôi bị tiền làm cho mù mắt, hiện giờ rất hội hận.”

“Tôi sẽ giao gia sản cho Phùng Ngạo, chỉ cầu xin bà tha thứ cho tôi.”

“Bây giờ tôi sống rất đau khổ, ngay cả chết cũng không dám.”

“Từ đầu đến cuối tôi chỉ yêu một mình bà, chưa bao giờ yêu Nhã Khiết.”

Hoặc là: “Bà còn nhớ năm xx, chúng ta ở xx, làm chuyện xx không?”

“Bà có nhớ cảnh tượng lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?”

“Bà còn nhớ tôi đã nói tôi thích bà ở chỗ xx không?”

Hầu như đàn ông có áy náy với vợ của mình đều là như vậy.

Đầu tiên nói đến một số hồi ức để kiếm sự đồng tình.

Cố gắng để cho cô gái đang tức giận kia nguôi giận.

Sau đó lại lấy khí thế có thể trả giá tất cả ra để bắt đầu hứa hẹn.

Dùng cách này để cho đối phương tin tưởng rằng mình đã biết lỗi rồi.

Giang Chu không thể nào bình phán những lời này là thật hay giả.

Dù sao cuộc sống này đều không có cơ hội thứ hai.

Ngoại trừ bản thân hắn.

Đúng lúc này, Giang Chu cảm thấy tay mình bị kéo một cái.

Không biết từ bao giờ mà Phùng Y Nhất đã cầm một ngón tay của mình, còn siết rất chặt như là đang rất sợ hãi.

“Ngôi mộ kia… rốt cuộc là của người nào nha?”

Giang Chu thở dài: “Là người phụ nữ mà ông nội em yêu nhất.”

Hai chị em liếc mắt nhìn nhau: “Bà nội em á? Nhưng mà mộ của bà nội ở trong Sơn Trang mà?”

“Không phải, năm đó ông nội em đã bỏ rơi người phụ nữ này, rồi mới cưới bà nội em.”

Giang Chu nói xong, bỗng nhiên lại ngước mắt lên nhìn thư ký Hồng ở bên cạnh.

Không ngờ vẻ mặt của thư ký Hồng cũng tràn đầy khiếp sợ, giống như là chưa từng nghe thấy câu chuyện này vậy.

Khá lắm, miệng Phùng Viễn Sơn này thực sự rất cứng nha.

Nửa tiếng sau, những bông tuyết phiêu đãng trên bầu bắt đầu ít đi.

Đám người nhìn cảnh tuyết trước mặt, tâm trạng không khỏi buông lỏng hơn một chút.

Nhưng buông lỏng buông lỏng, bọn họ bỗng nhiên cảm thấy có chuyện gì đó không đúng.

Hình như tiếng khóc của Phùng Viễn Sơn đã dừng lại.

Hơn nữa, còn không biết là dừng lại từ bao giờ.

Dù sao thì những cơn gió ở vùng núi đồi này cũng lạnh thấu xương.

Tất cả mọi người đều đeo cái giữ ấm tai, mà tiếng gió ở bên ngoài lại rất lớn.

Cộng thêm bọn họ căn bản không chú ý đến Phùng Viễn Sơn đã không khóc từ lâu.

Đậu xanh rau muống.

Ông lão này sẽ không khóc đến mức tắt thở chứ?

Cùng lúc đó, hình như thư ký Hồng cũng nghĩ đến cái khả năng này.

Hai người không nói hai lời, vội vàng chạy nhanh về phía bia mộ của Tiêu Bồi Bồi.

Trong gió tuyết gào thét.

Giang Chu và thư ký Hồng chạy ở hàng đầu.

Mà Phùng Tư Nhược và Phùng Y Nhất thì đi theo sau hai người.

Bởi vì trời lạnh đường trơn, bốn người suýt nữa ngã sấp xuống ở trên đường dốc.

Lúc này, trước ngôi mộ lạnh lẽo, Phùng Viễn Sơn với vẻ mặt già nua vẫn đang lặng lẽ ngồi trên xe lăn.

Ánh mắt đục ngầu của ông ta hơi ảm đạm, giống như là đã không có sinh cơ.

Nếu như không phải ông già này vẫn còn đang ho khan khụ khụ, thì chắc chắn là thư ký Hồng đã gọi điện cho đoàn đội y tế bay thẳng đến đây rồi.

“Lão gia, thân thể của ngài thế nào rồi?”

“Hay là chúng ta chờ ở đây một lúc nữa, chờ khi nào thời tiết tốt hơn rồi lại đến nhé?”

Phùng Viễn Sơn không nói gì, chỉ hơi gật đầu một cái.

Khóc cũng khóc đủ rồi, kêu cũng kêu xong rồi.

Dường như ông ta đã không còn sức lực để mở miệng nữa rồi.

Thư ký Hồng cảm thấy, chắc là lão gia đã mệt mỏi rồi.

Dù sao thì khoảng cách từ Bắc Hải đến trấn Hóa Tây này cũng phải hơn 500 km.

Lại chuyển từ máy bay cho đến xe hơi, coi như là anh ta cũng cảm thấy thể xác và tinh thần đều mệt mỏi chứ đừng nói là người bệnh như Phùng Viễn Sơn.

Cho nên, chắc là lão gia cần thời gian nghỉ ngơi.

Điều chỉnh tâm lý của mình, cũng hồi phục thể lực của mình.

Nhưng Giang Chu lại hiểu sâu hơn nhiều so với thư ký Hồng.

Hắn cho rằng không phải Phùng Viễn Sơn đang nghỉ ngơi, mà là lòng đã như tro tàn.

Phùng Viễn Sơn đã làm rất nhiều chuyện trong đời.

Trong cuộc sống thì bỏ rơi vợ con, trong thương trường thì ngươi lừa ta gạt.

Cuối cùng trở thành một trong những người giàu có nhất toàn quốc.

Thân phận và địa vị mang lại cho ông ta uy danh và lợi ích, liền sống một cuộc sống bình thản như mặt hồ phẳng lặng.

Sau đó, ông ta phát hiện mình bị ung thư, cuối cùng cũng không thể sống được lâu hơn.

Cả đời này của Phùng Viễn Sơn thật sự là một truyền kỳ.

Thậm chí ông ta chỉ cần giậm chân thôi thì cả Bắc Hải sẽ run rẩy theo.

Mà điều tiếc nuối duy nhất của Phùng Viễn Sơn chính là chưa nhận được sự tha thứ của Tiêu Bồi Bồi.

Hiện giờ Phùng Viễn Sơn đã đến Thu Thủy Lăng Viên, cũng đã viếng Tiêu Bồi Bồi xong, khóc cũng khóc xong, kêu cũng kêu xong rồi.

Nên chắc là ông ta muốn chết rồi.

Con người chính là một sinh vật kỳ quái như vậy đấy.

Khi có quá nhiều tiếc nuối thì cũng muốn chết.

Khi không còn tiếc nuối thì cũng có thể đi tìm chết.

Nói một cách đơn giản hơn, hiện giờ Phùng Viễn Sơn đã tự coi mình thành một người đã chết.

Một người tàn phế không còn muốn sống.

Chương 823 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!