Gió lạnh gào thét, cuốn lên bông tuyết bay đầy trời.
Lúc này, bầu không khí nơi này bỗng nhiên rơi vào trạng thái yên lặng quỷ dị.
Nhưng đúng lúc này, Phùng Tư Nhược vẫn luôn đứng ở phía sau, bỗng nhiên lại tiến lên vài bước về phía trước.
Sau đó nàng hơi cắn môi, đôi mắt không ngừng chớp chớp.
Hôm nay nàng mặc một cái áo khoác dài màu đen.
Trên cổ quàng chiếc khăn quàng cổ màu trắng của Giang Chu vừa quàng lên cho nàng.
Dưới bầu trời đầy gió tuyết, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đã bị lạnh cóng đến đỏ rực.
Sau đó nàng giơ tay lên, cởi cái dây chun đang buộc mái tóc đuôi ngựa của mình ra, mái tóc dài nhu thuận liền rủ xuống như thác nước, rơi tán lạc trên hai vai.
Thế là nàng từ một một nữ thanh xuân đáng yêu, biến thành một mỹ nữ ưu nhã lại có một tia thành thục.
Sau đó, nàng đi đến trước bia mộ, rồi nhẹ nhàng ngồi xổm xuống, rồi nhẹ nhàng đặt cái dây chun buộc tóc của mình lên một phiến đá nhỏ ở trước bia mộ.
Nơi này là dùng để đặt cống phẩm và lư hương.
Ánh mắt của tất cả mọi người cũng di động theo động tác của nàng.
Chợt phát hiện cái dây chun này của nàng có một hình bông hoa nhỏ.
Cánh hoa màu đỏ, nhụy hoa màu vàng, nhìn qua có chút ấu trĩ lại có chút đáng yêu.
Phùng Viễn Sơn nhìn thấy cảnh này, bả vai bỗng nhiên run lên hai cái.
Phùng Tư Nhược quay đầu, ngoẹo cổ nhìn Phùng Viễn Sơn: “Cháu nên gọi bà ấy là gì?”
Giang Chu nghe thế, nhịn không được mà nhìn thoáng qua Phùng Viễn Sơn.
“Đây là vợ cả của ông nội em, em nên gọi là bà nội cả, đúng không?”
Phùng Tư Nhược ồ một tiếng, mở miệng nhỏ giọng nói: “Chào bà nội cả.”
Giang Chu nhếch mép lên, nhịn không được mà xoa xoa đầu của nàng: “Còn chưa từng gặp mà gọi thân thiết thật đấy.”
“Hôm nay gặp rồi nha.”
Phùng Tư Nhược nhỏ giọng lẩm bẩm, như là đang bất mãn với Giang Chu.
Sau đó, nàng nhẹ nhàng di chuyển thân thể một cái, lén lút chui vào trong lòng của Giang Chu.
Lúc này, Phùng Viễn Sơn ở trên xe lăng hơi ngẩng đầu lên.
Ông ta chưa từng quan sát tỉ mỉ đứa cháu gái này của mình.
“Khụ khụ.” Phùng Viễn Sơn thở phào một hơi: “Mọi người tránh đi một chút, tôi có chuyện muốn nói với Giang Chu.”
Thư ký Hồng gật đầu, rồi nhìn về phía Phùng Tư Nhược và Phùng Y Nhất: “Hai vị tiểu thư, chúng ta đi qua bên kia chờ một lát nhé?”
“Ừm.”
Đợi ba người rời đi, Phùng Viễn Sơn mới quay đầu nhìn về phía Giang Chu.
“Có thể đẩy tôi đi lên trên kia một lát không?”
Giang Chu hơi cau mày: “Đi lên trên?’
Phùng Viễn Sơn thở dài: “Mộ của sư phụ ở bên trên.”
“Cha của Tiêu Bồi Bồi?”
“Không sai!”
Giang Chu gật đầu, rút tay từ trong túi áo ra, rồi bắt đầu đẩy xe lăn đi lên.
Trong quá trình đi lên này, Phùng Viễn Sơn vẫn bảo trì yên lặng, không nói gì cả.
Cho dù bông tuyết có rơi vào mặt, ông cũng không nói một tiếng nào.
Sau khi đến vị trí được chỉ định, Giang Chu lại nhìn thấy một bia mộ.
Bia mộ này được khắc từ loại đá Hán Bạch, chắc hẳn không phải nguyên bia, mà càng giống như là sau này mới được dời qua đây rồi sửa lại.
Phía trên có khắc mấy chữ Tiêu Chính Anh.
Dường như thời đại đó rất yêu thích mấy loại tên như thế này.
Chính Anh, Ngọc Thanh, Quang Minh, Chí Lâm…
Trong văn nhã lại mang theo một hơi thở cổ đại.
Rất khó tin là một người bình thường ở một cái trấn nhỏ lại có tài nghệ đặt tên như vậy.
Giang Chu suy nghĩ một chút, liền hiểu ra nguyên nhân ở trong này.
Thời đại Tiêu sư phụ ra đời, triều Thanh còn chưa vong kìa.
Cho nên đương nhiên sẽ có những cái tên văn nhã và phục cổ một chút.
“Sư phụ, con đến thăm ngài đây.”
“Con không chăm sóc tốt cho Bồi Bồi, con đáng chết, sư phụ…”
Giọng nói của Phùng Viễn Sơn có hơi run rẩy.
Chỉ là ông ta đã không còn sức để khóc rống lên nữa.
Dù sao lúc nãy ông ta cũng đã tiêu hao tất cả thể lực ở chỗ mộ của Tiêu Bồi Bồi rồi.
Hơn nữa, Phùng Viễn Sơn cũng không dám khóc.
Bởi vì ông ta biết, có lẽ Tiêu Bồi Bồi sẽ nhẹ dạ mà tha thứ cho mình.
Nhưng sư phụ thì tuyệt đối là không.
Sau khi tế bái Tiêu sư phụ xong.
Giang Chu đẩy xe lăn, bắt đầu đi xuống dưới sườn núi.
Lúc này, tuyết đọng trên mặt đất đã tích thành một lớp băng mỏng.
Cho nên đẩy xe cũng đỡ tốn sức hơn, thậm chí Giang Chu còn muốn thử buông tay ra xem thế nào.
Để cho ông lão này chơi trò tàu lượn trên không gì gì đó trước khi chết.
Chẳng qua là cái hạng mục này có thể sẽ mất mạng.
Nhưng đúng lúc này, giọng nói của Phùng Viễn Sơn bỗng nhiên vang lên.
“Cậu có thể dạy cho tôi cách để trở về không?”
“Trở về cái gì?”
“Trọng sinh, trong sách nói như vậy nhỉ? Dạy tôi trọng sinh, tôi muốn đi gặp Bồi Bồi.”
Giang Chu nghe thấy câu này, bả vai đột nhiên run lên, đầu óc cũng trống rỗng.
Quả nhiên, ông lão này đã bắt được điểm mấu chốt từ lâu rồi.
Lần trước mình tiên đoán trận động đất kia để hù dọa ông ta, chuyện này đúng là do mình quá không cẩn thận rồi.
Đây chính là bí mật lớn nhất của đời mình!
Chắc chắn là sau hôm đó, ông ta đã điều tra rất nhiều về mình.
Từ hành vi buôn bán và làm ăn của mình, bắt đầu phân tích ra chuyện, có thể mình là một người khác mà không phải là ‘mình’.
Lại cộng thêm năng lực dự đoán động đất kia.
Ông ta liền dễ dàng đoán ra cái kết luận trọng sinh này.
Nhưng Giang Chu không ngờ là, thế mà Phùng Viễn Sơn lại thực sự tin chuyện này.
“Không được sao?
Giang Chu cố giả vờ trấn định, nhìn Phùng Viễn Sơn không chớp mắt: “Bệnh tâm thần, ông còn tin cả mấy tiểu thuyết mạng ngu xuẩn kia à?”
Phùng Viễn Sơn khẽ thở dài một cái, đôi mắt nhìn về ngọn núi xa xa.
Sau đó liền chìm vào trong yên lặng …
Chương 824 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]