Giang Chu chép miệng một cái, uống một ngụm trà sữa: “Đinh đại tiểu thư, sao tóc của bà lại biến thành dài rồi?”
Đinh Duyệt gẩy gẩy mái tóc dài của mình: “Tôi thấy trên internet nói, tóc dài sẽ có hiệu quả làm cho khuôn mặt trông nhỏ hơn một nửa.”
“Thà rằng bà giảm béo còn hơn là tin tưởng mấy cái thứ này, đúng không?”
“Nếu như giảm cân dễ dàng như vậy, thì chị đây còn khó khăn vất vả như vậy sao?”
Giang Chu đưa tay nắm khuôn mặt nhỏ nhắn của Phùng Tư Nhược: “Xem bà xã tôi này, thịt núc ních mà trông không béo chút nào.”
Đinh Duyệt hừ lạnh một tiếng: “Đừng nói nhảm, nếu như tôi có dung mạo như Tư Nhược, thì có nặng 100 kg cũng sẽ có người muốn.”
Giang Chu bắt đầu ảo tưởng cái hình ảnh Phùng Tư Nhược 100 kg kia, đúng thật là không thấy đáng sợ chút nào.
Thậm chí hắn còn cảm thấy, Phùng Tư Nhược 100 kg có thể sẽ càng đáng yêu hơn một chút.
Mẹ nó, cái dung mạo này quả thực là thần khí mà.
Có điều, tuy đúng là rất đáng yêu, nhưng đè ở trên người thì có thể sẽ không chịu nổi nha.
“Em không muốn 100 kg.”
Giang Chu lấy lại tinh thần, nhẹ nhàng vuốt ve vành tai của nàng: “Yên tâm, em rất ngoan, nên sẽ không ăn được lên 100 kg đâu.”
Phùng Tư Nhược gật đầu, uống một ngụm trà sữa: “Em chỉ uống một hớp liền không uống nữa.”
“Mình cũng vậy!” Đinh Duyệt quát to một tiếng, nói như đinh đóng cột.
Nhưng một ngụm của Phùng Tư Nhược thì đúng là một ngụm nhỏ thật.
Mà một ngụm của Đinh Duyệt thì trực tiếp hết cửa cốc luôn rồi.
“Đúng rồi, Khúc Tiểu Nhã đã xuất ngoại rồi, ông biết chưa?’
Đinh Duyệt nói xong, Giang Chu liền hơi sững sờ.
Đinh Duyệt thấy thế, liền trợn tròn mắt lên lần nữa: “Lẽ nào ông còn quên cả Khúc Tiểu Nhã là ai luôn à?”
“Cái này thì đúng là không.”
“Không quên thì ông đờ người ra làm gì? Làm sao, tình cũ chưa hết hay là hối hận?”
Giang Chu khẽ lắc đầu một cái: “Chẳng qua là cảm thấy hơi bất ngờ thôi, chúc cô ấy thuận buồm xuôi gió đi.”
Giang Chu nói xong, ánh mắt lại quay trở về trở cũ, vẫn lướt qua lướt lại trên người mấy nữ sinh viên đi ngang qua kia.
Có điều, hắn cũng không tập trung thưởng thức, mà là đang nghĩ một vấn đề.
Bản thân mình trọng sinh trở về, rốt cuộc đã cải biến bao nhiêu chuyện có liên quan đến mình đây?
Bởi vì kiếp trước của hắn, Khúc Tiểu Nhã không có xuất ngoại, mà vẫn học ở đại học Thượng Kinh đến khi tốt nghiệp.
Nhưng bây giờ, Khúc Tiểu Nhã đã xuất ngoại, đã thật sự trở thành một sinh viên trao đổi.
Tất nhiên là chuyện này bị ảnh hưởng bởi quỹ tích vận mệnh của mình thay đổi.
Nhưng mà Giang Chu cũng không chủ động đi cải biến những thứ này.
Cuộc sống này, thật cmn kỳ diệu mà.
…
Cuộc sống đại học của học kỳ mới vẫn nhàm chán như cũ.
Tất cả các nữ sinh viên cũng đã đổi từ quần mùa đông sang quần mùa thu.
Thế nhưng vẫn không lộ đôi chân dài trắng như tuyết như cũ.
Nếu như muốn cái cảm giác làm cho loạn chân mê hoặc tầm mắt, thì chỉ có thể đi đến bể bơi xem
Trong khoảng thời gian này.
Cuộc sống của Giang Chu từ từ trở nên quy luật hơn rất nhiều.
Đi học, ngủ, đi học ngủ.
Sau đó là đi ăn cơm với Phùng Tư Nhược, đi ăn cơm với Sở Ngữ Vi, đi ăn cơm với các cô nàng đáng yêu.
Rồi lại đi công ty xem các báo cáo, hỏi thăm tiến độ công trình của tòa nhà.
Lại thuận tiện gọi điện thoại cho cha vợ, để hỏi thăm tình hình gần đây của Phùng Viễn Sơn.
Thời gian trôi qua rất bình thản, không có một gợn sóng.
Ngoài ra, từ sau khi Khúc Tiểu Nhã trở thành sinh viên trao đổi và đã xuất ngoại, thì vị trí lớp trưởng đã trống không.
Phụ đạo viên của lớp lợi dụng thời gian họp lớp để tổ chức một cuộc bỏ phiếu.
Dự định chọn một vị lớp trưởng khác cho lớp.
Không ngờ, thế mà người có số phiếu bầu cao nhất lại là một tên không đi học đầy đủ, hoàn toàn là một tên sống tạm bợ như Giang Chu.
Có điều, chuyện này cũng không phải là chuyện gì kỳ lạ.
Dù sao thì trong mắt đám bạn học trong lớp, Giang Chu có quyền có thế, địa vị xã hội lại cao.
Người khác làm lớp trước, chưa chắc đã quản được Giang Chu.
Mà Giang Chu làm lớp trưởng, thì chưa chắc người khác dám không nghe hắn.
Cho nên, Giang Chu không làm thì ai làm?
Nhưng dù Giang Chu nhận được nhiều phiếu bầu nhất, hắn vẫn vô cùng khiêm tốn mà từ chối.
Hắn không có nhiều thời gian rảnh rỗi, ngày ngày phải đi tán gái và đến công ty.
Hoàn toàn không có sức lực để làm cống hiến cho lớp.
Nhưng mà Giang Chu không muốn làm, ba con hàng trong phòng ký túc xá lại rất hy vọng Giang Chu sẽ làm.
“Lão Giang, mọi người để ông làm lớp trưởng thì ông cứ làm thôi, dù treo cái chức cũng được mà.”
“Làm lớp trưởng có lợi ích gì?”
Từ Hạo Đông xoa xoa tay: “Nếu như ông làm lớp trưởng, vậy ông có dẫn chúng tôi đi quan hệ hữu nghị với học viện khác rồi, giúp anh em tìm đối tượng nha.”
Giang Chu không khỏi mắng một câu ngu xuẩn: “Cái này cmn là lớp trưởng, chứ không phải là hiệu trưởng.”
“Vậy thì cũng có thể lợi dụng chức vụ để quan hệ hữu nghị với mấy lớp bên cạnh mà, hơn nữa, ông làm lớp trưởng rồi, chẳng phải muốn người nào thì được người đó sao?”
“Ha hả, Khúc Tiểu Nhã làm lớp trưởng hai năm, làm sao không có được tôi?”
Đinh Duyệt ở bên cạnh nghe thế liền híp mắt lại: “Dường như giọng nói của ông còn chút có tiếc nuối nhỉ?”
Giang Chu trừng mắt với Đinh Duyệt một cái: “Tôi chỉ là nói một cái ví dụ điển hình thôi.”
“Có điều, nếu như ông làm lớp trưởng thì đúng là có chỗ tốt, tôi cũng ủng hộ chuyện này.”
Giang Chu nhịn không được mà nhìn Từ Hạo Đông và Đinh Duyệt một chút: “A a, chẳng mấy khi thấy hai người có cùng một ý kiến nhỉ?”
Chương 826 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]