Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 827: CHƯƠNG 827: PHÙNG TƯ NHƯỢC LÀM LỚP TRƯỞNG, DÁM TIN KHÔNG?

Đinh Duyệt liếc mắt nhìn Từ Hạo Đông: “Đừng đánh đồng tôi với tên này, lý do của tôi không có thô thiển như là tìm đối tượng đâu.”

“Vậy bà muốn làm gì?”

“Nếu như ông làm lớp trưởng, chúng ta có thể thường xuyên tổ chức một ít hoạt động ngoại khóa, giống như lần đi suối nước nóng ý.”

Giang Chu hơi nhướn mày lên: “Sau đó tăng tiến tình cảm bạn bè, rồi đến yêu đương?”

Đinh Duyệt: “…”

“Nói thật, lý do này của bà chẳng những cũng nông cạn như Hạo Đông, mà thậm chí còn có thể nói là giống nhau.”

“Tôi lại không nói là muốn hẹn hò yêu đương!”

“Đúng thế, bà không nói, nhưng trên mặt bà viết đầy mấy chữ tôi muốn yêu đương rồi.”

Đinh Duyệt nhịn không được mà trợn tròn mắt lên, u oán nhìn về phía Phùng Tư Nhược: “Tư Nhược, vẻ mặt của mình có đói khói như vậy sao?”

Phùng Tư Nhược mơ mơ màng màng nhìn chị em tốt của mình: “Vậy chúng ta đi ăn cơm nha.”

“Ăn cơm thì có tác dụng gì, đói khát của Đinh Duyệt là đói khát về tình cảm kìa.” Giang Chu vừa nói chuyện vừa vươn tay véo má của Phùng Tư Nhược.

Béo múp míp, căng mịn mềm mại, quả thực là khiến người ta yêu thích không nỡ buông tay.

Cho nên làm lớp trưởng làm cái mịa gì?

Ngày thường còn phải quản mấy chuyện linh tinh vớ vẩn, chùi đít thay bạn học, chùi đít thay giáo viên.

Ngoại trừ kiếm chút điểm số để kiếm học bổng ra, thì cơ bản là chả có tác dụng mẹ gì.

Nào có vui sướng bằng chuyện ngày ngày bắt nạt mấy cô bé Phùng ngốc manh chứ.

Trùng hợp là, phụ đạo viên cũng có ý nghĩa giống như Giang Chu.

Cái đồ chơi lớp trưởng này, mặc dù chỉ là cái chức quan nhỏ hơn hạt vừng, nhưng công nhận là có không ít chuyện phải xử lý.

Trên thì là hội học sinh là giáo viên từng bộ môn, dưới là từng cá nhân trong từng ký túc xá.

Phụ đạo viên cũng biết Giang Chu không có thời gian, hơn nữa cũng không chú ý đến mấy chuyện ở trong lớp.

Người như vậy không làm lớp trưởng thì đúng là hơi lãng phí.

Nhưng nếu thật sự làm lớp trưởng, thì nói không chừng ba ngày đều không thấy mặt hắn đâu.

Vì vậy, kết quả bỏ phiếu này đã bị xóa bỏ, phụ đạo viên tự chọn lớp trưởng cho lớp.

Lúc này, mọi người trong lớp bắt đầu nghị luận ầm ĩ.

Tất cả đều đang suy đoán xem vị trí lớp trưởng sẽ rơi vào tay ai.

Có người nói Lương Hiểu Tĩnh, có người nói Triệu Cương, có người nói Tần Tiểu Hồng…

Dù sao những người này cũng có tài nghệ nhất định.

Có người có năng lực tổ chức mạnh mẽ, hoặc là có thể làm power point rất tốt.

Nhưng mà cuối cùng, phụ đạo viên lại nói ra một cái tên nằm ngoài suy đoán của tất cả mọi người.

“Vị trí lớp trưởng này, tạm thời do bạn Phùng Tư Nhược làm thay đi.”

“Hy vọng sau này mọi người có thể phối hợp với lớp trưởng của chúng ta, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ của lớp.”

“Bạn Phùng Tư Nhược, cố gắng lên.”

Phụ đạo viên nói xong, còn nhìn thoáng qua Giang Chu ở bên cạnh với ánh mắt thâm sâu.

Không phải không có thời gian sao?

Không phải bận rộn làm ăn sao?

Ha ha, vậy để bạn gái của cậu làm lớp trưởng đi.

Nếu như lớp có vấn đề gì, bạn học trong lớp có mâu thuẫn gì… có lẽ Phùng Tư Nhược sẽ không thể giải quyết được.

Mà chắc chắn Giang Chu sẽ không muốn bạn gái của mình chịu ủy khuất, cho nên đến cuối cùng, Giang Chu vẫn phải đứng ra giải quyết thôi.

Hơn nữa, sau này Giang Chu cũng không dám trốn học nữa.

Bởi vì đây là sai làm trong công tác của bạn gái Giang Chu mà.

Lời này vừa dứt, cả lớp lập tức yên tĩnh lại.

Tất cả mọi người đều nhịn không được mà đưa ánh mắt về phía Phùng Tư Nhược, làm cho cô bé này rất căng thẳng và khẩn trương.

“Nhưng mà… nhưng mà em không muốn làm lớp trưởng nha.”

Phụ đạo viên nói lời nhẹ mà ý nhiều: “Bạn học Phùng Tư Nhược, tất cả mọi người đều tin tưởng năng lực của em.”

Phùng Tư Nhược đột nhiên bắt lấy cánh tay của Giang Chu: “Em không làm được đâu, thật đấy.”

Phụ đạo viên bồi thêm: “Không sao, có vấn đề gì thì liền tìm giáo viên, cô sẽ giúp em.”

Giang Chu nhìn thấy một màn này, nhịn không được mà trợn tròn mắt lên.

Đậu xanh rau muống, người phụ đạo viên này quá xấu xa rồi.

Vị này biết mình nhất định sẽ không để Phùng Tư Nhược chịu ủy khuất cho nên mới làm như vậy, đúng không?

Mẹ kiếp, đây không phải là dùng thiên tử lệnh chư hầu sao???

Hắn vốn cho rằng vị phụ đạo viên này là một người hiền lành lương thiện.

Không ngờ nội tâm cũng bẩn thỉu như vậy.

“Được rồi, chúng ta vui vẻ quyết định như vậy đi.”

“Mọi người chuẩn bị một chút, tiếp tục học đi.”

Phụ đạo viên mặt mày hớn hở, giẫm lên giày cao gót đi ra ngoài cửa.

Bởi vậy, một người có hội chứng sợ xã hội như Phùng Tư Nhược, đã trở thành lớp trưởng của lớp ba hệ tài chính và kinh tế.

“Em… em không làm được đâu.”

Đinh Duyệt không khỏi tiến lại gần: “Tư Nhược, không có gì đâu, mình sẽ giúp bạn.”

Phùng Tư Nhược luống cuống nhìn Đinh Duyệt: “Vậy cũng không được, mình không biết làm gì cả.”

“Mình đã nói rồi mà, mình sẽ giúp bạn.”

“Nhưng mà bạn cũng không biết cái gì nha.”

“???”

Đúng lúc này, Giang Chu bỗng nhiên sờ sờ tóc của nàng: “Không cần sợ, anh sẽ dạy em.”

Phùng Tư Nhược nghe thấy câu này, hai mắt bỗng nhiên sáng lên: “Thật sao?”

“Anh còn có thể để em chịu ủy khuất à?”

“Hay lắm.”

Đinh Duyệt nhìn hai người bọn họ, trên mặt lại tràn đầy dấu chấm hỏi.

Mình giúp thì không được, bạn trai giúp liền được rồi đúng không?

Cmn, đến đây đi!

Mau dùng thức ăn cho chó để làm mình nghẹn chết đi.

Chương 827 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!