Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 828: CHƯƠNG 828: ĐINH DUYỆT CMN LÀ TRÁNH TỬ QUAN ÂM À?

Trước kia, đúng là Phùng Tư Nhược có hội chứng sợ xã hội nghiêm trọng.

Nàng không thể ra ngoài đường một mình, càng không thể tiến hành giao lưu bình thường.

Nhưng trong quá trình yêu đương và hẹn hò với Giang Chu, thật ra thì nàng đã từ từ trở nên sáng sủa hơn rất nhiều.

So sánh với khi nàng mở miệng nói chuyện với mình mà còn căng thẳng và khẩn trương, thì nàng của bây giờ đã khác nhau một trời một vực.

Hơn nữa, điều quan trọng nhất là, nàng không hy vọng mình trở thành một cô bé đần ở trong lòng của Giang Chu.

Nàng hy vọng mình có thể trở thành một Phùng Tư Nhược tốt hơn trong mắt bạn trai.

Năm rưỡi chiều.

Phùng Tư Nhược hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên sau khi nhậm chức lớp trưởng của mình.

Đó là thu phí sinh hoạt lớp.

Mỗi khi bắt đầu một học kỳ mới, thì đều sẽ phải làm chuyện này.

Đồng thời đây cũng là một trong những nhiệm vụ quan trọng nhất của lớp trưởng.

Toàn bộ quá trình này, Phùng Tư Nhược không hề nói lắp, mà ngôn ngữ rất rõ ràng.

Nàng có can đảm nhìn thẳng vào ánh mắt của đối tượng mình đang giao lưu, ngay cả động tác thu tiền cũng có vẻ rất dứt khoát.

Biểu hiện như vậy làm cho chị em tốt của nàng cảm thấy rất kinh ngạc.

“Thì ra trong lúc vô hình, Tư Nhược đã thay đổi nhiều như vậy rồi.”

Đinh Duyệt nâng má, bỗng nhiên lại ý thức được, hình như Phùng Tư Nhược đã yêu thích Giang Chu đến một trình độ đáng sợ.

Dù sao Phùng Tư Nhược cũng đã nguyện ý thay đổi tính cách và thói quen của mình vì một người khác.

Phải yêu thích một người bao nhiêu mới có thể làm được chuyện này?

Dù sao thì Đinh Duyệt cho rằng, bản thân mình không thể từ bỏ đồ ngọt vì một người đàn ông được.

Cho nên, theo Đinh Duyệt thì đây là một chuyện rất khó tin.

Người xưa thường nói, chết vì một người mới là tình yêu tốt nhất.

Nhưng trên thực tế, chết vì một người thì cũng không có gì lợi hại cả.

Lợi hại nhất phải là, thay đổi thói quen và tính cách bao nhiêu năm của mình vì một người.

“Bạn gái nhà mình giống như loại nuôi dưỡng.” Giang Chu chép miệng một cái, dùng giọng tự hào nói ra: “Cảm giác giống như là nhặt được bảo bối vậy.”

Đinh Duyệt có chút sửng sốt, sau đó cũng nhếch miệng lên: “Xem ra ông cũng thật sự rất yêu thích Phùng Tư Nhược.”

“Nói nhảm!”

“Nhưng mà tôi thật sự ăn no cái thức ăn cho chó này rồi.”

Sau khi mọi người đóng quỹ sinh hoạt lớp xong, bắt đầu rời khỏi tòa nhà dạy học, người nghỉ ngơi nghỉ ngơi, người thì xã giao.

Giang Chu thì dẫn Phùng Tư Nhược đi nhà ăn để ăn cơm tối.

Sau đó nhân lúc trời đen trăng tối, để bỏ rơi cái bóng đèn là Đinh Duyệt lại, hai người dắt tay nhau chui vào một rừng cây nhỏ ở trong sân trường.

Lúc này, Phùng ngốc manh mặc một chiếc váy dài màu xanh nước biển, vòng eo tinh tế, đường cong hoàn mỹ.

Da thịt trắng như trận tuyết ba ngày trước.

Đây là chiếc váy đầu tiên Giang Chu mua cho nàng, khi đó hai người vẫn còn chưa phải là người yêu.

Phùng Tư Nhược vẫn còn là một người bệnh có hội chứng sợ xã hội nghiêm trọng, còn chưa có thói quen mặc váy, cũng không dám thể hiện vẻ đẹp của mình cho người khác nhìn thấy.

Kết quả là Giang Chu vừa dỗ dành vừa dọa nạt, để cho nàng căn bản là không có cách để từ chối.

Đảo mắt hai năm đã trôi qua, Giang Chu đã mua cho nàng rất nhiều váy.

Nhưng mà nàng vẫn thích chiếc váy này nhất.

Bởi vì nó đại biểu cho sự bắt đầu.

Dưới bóng đêm, ánh trăng như nước, mặt hồ trong như gương.

Những cơn gió nhẹ âm ái xuyên qua rừng cây, làm cho những đôi tình nhân đang ẩn mình trong bóng tối vô thức quấn chặt quần áo.

“Qua đây ôm ôm.”

“Ồ!”

Phùng Tư Nhược ngoan ngoãn đi qua cho Giang Chu ôm lấy.

Cùng lúc đó, nàng dùng hai tay ôm cổ hắn, cả người tựa vào trong ngực của hắn.

Lúc này, ánh trăng rất bình tĩnh, hồ nước cũng không có những gợn sóng quá lớn.

Giang Chu nhìn biểu cảm đáng yêu của nàng, nhịn không được mà tiến lên, dịu dàng chặn miệng của nàng lại.

Cho đến bây giờ, Phùng Tư Nhược vẫn cứ sẽ nhịn không được mà đỏ mặt dưới bầu không khí này.

Nhưng nàng rất rất rõ ràng là mình rất thích.

Thế là nàng nhẹ nhàng nhắm mắt lại, lông mi hơi run lên.

“Có lẽ ông nội của em không còn nhiều thời gian nữa đâu.”

“Khi đó, có thể nhà em sẽ phải rời khỏi Phùng gia.”

“Bởi vì Phùng gia sẽ được giao cho một người tên là Phùng Ngạo!”

“Tuy rằng cha em là con cả của Phùng gia, nhưng trên thực tế, người này mới là bác cả của em.”

“Người này không có tình cảm gì với nhà em, thậm chí còn có thể hận cả nhà em.”

“Cho nên kết quả tốt nhất chính là gia đình em dọn nhà.”

“Pháp luật cũng không giúp được gì, dù sao Phùng gia quá lớn, cũng dính đến lợi ích của rất nhiều người.”

Phùng Tư Nhược có chút mờ mịt: “Em còn có bác cả à?”

Giang Chu gật đầu: “Không phải lần trước em đã nhìn thấy bà nội cả của em khi chúng ta đi trấn Hóa Tây rồi sao?”

“Ồ, bác cả là con của bà à?”

“Ừm.”

“Vậy…”

Giang Chu nhẹ nhàng cầm bàn tay nhỏ nhắn và mềm mại của nàng: “Có thể cha em sẽ mất công ty, cô cô của em cũng vậy, còn em…”

Phùng Tư Nhược cắn môi: “Em sẽ thế nào nha?”

“Em sẽ từ tiểu công chúa của Phùng Gia, biến thành tiểu công chúa của tập đoàn Chu Tinh.”

“Nhưng mà em không muốn làm công chúa.”

“Hả?”

Chương 828 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!