Giang Chu mở cốp xe, nhét hành lý vào trong: “Nói đi, em muốn ăn gì?”
Tô Nam ngồi lên ghế lái phụ, đôi mắt hơi lấp lánh: “Có phải là ăn gì cũng được hay không?”
“Ừm, tùy em.”
“Vậy thì em muốn ăn món Pháp, đi trung tâm thành phố chứ không ăn ở đường Thủy Nhai.”
Giang Chu nhịn không được mà nhướn mày lên: “Món Pháp ở đó phải năm ngàn một người, em định gài bẫy chết anh à?”
Tô Nam lộ ra nụ cười rực rỡ: “Bẫy chết thì không đến mức, tài sản của anh tận trăm tỷ, còn thiếu mấy chục ngàn à?”
“Nịnh nọt khá lắm, được rồi, vậy thì đi ăn đồ Pháp.”
“Hào phóng vậy cơ à? Không ngờ em vừa mới đi nửa năm, anh liền trở thành một ông sếp tốt rồi.”
“Đúng vậy, anh thì bận rộn đến chết, còn em lại trốn tránh ở nhà rất thoải mái.”
Giang Chu nói xong liền đạp chân ga, chậm rãi đi ra khỏi sân bay.
Lúc này, trên trời đã có vài tiếng sấm trầm muộn.
Đùng đùng, giống như là đang âm thầm tích lũy một trận mưa xuân.
Sau mấy chữ ‘trốn tránh ở nhà rất thoải mái’ xong, thì hai người cũng không tiếp tục trò chuyện nữa.
Bầy không khí trong xe có vẻ như rất yên tĩnh.
Giang Chu không nói lời nào là bởi vì tập trung lái xe, thuận tiện xem bản đồ luôn.
Còn Tô Nam không nói lời nào là bởi vì có hơi xấu hổ, nhưng lại không muốn biểu hiện sự xấu hổ của mình cho Giang Chu biết.
Về phần tại sao nàng xấu hổ?
Thật ra thì nguyên nhân này rất đơn giản.
Khi nàng rời khỏi Thượng Kinh, mối quan hệ của nàng và Giang Chu vẫn chỉ là đồng nghiệp, rất trong sạch.
Một người cấp trên và một người cấp dưới.
Một tên boss khốn khiếp bá đạo, và một phó tổng xinh đẹp dễ thương.
Cùng lắm cũng chỉ là uống chung một chén trà, ăn cùng một cái kẹo que, và uống cùng một bát canh dê.
Trừ những cái đó ra, thì chuyện quá đáng nhất cũng chính là gọi ba ba hai lần.
Nhưng ai ngờ tên boss khốn kiếp này lại dùng các loại âm mưu quỷ kế để tìm đến nhà mình.
Cuối cùng, mình bị tên khốn kiếp này hôn, cũng không biết vì sao mà tự nhiên lại thành ở chung với tên này nữa.
Thế cho nên, nàng cho rằng dùng thái độ như xưa thì có hơi kỳ lạ, mà dùng thái độ càng thân thiết hơn thì lại càng kỳ quái hơn.
Cuối cùng, đơn giản là không nói lời nào, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra là được.
Thế nhưng không nói lời nào không có nghĩa là không xấu hổ.
Nhất là đối với một Tô Nam đang tràn đầy tâm sự mà nói, yên lặng nhất thời không có gì, nhưng bầu không khí yên tĩnh này, lại càng ngày càng làm cho nàng không biết phải xử lý thế nào.
Thế là nàng hít sâu một hơi, dùng giọng nói run run để hỏi một câu: “Trong khoảng thời gian em rời đi, có người mới nào khiêu vũ cho anh không?”
Giang Chu hơi sững sờ: “Khiêu vũ cái gì?”
Tô Nam híp mắt lại: “Đương nhiên là điệu múa dành cho dân trạch rồi.”
“Ồ, sau khi em đi thì anh liền cai luôn.”
“Thật không?”
“Xem người khác nhảy, dù có chuyên nghiệp hơn thì cũng không có mùi vị của em.”
Không biết tại sao mà nội tâm Tô Nam lại run lên: “Mùi vị… mùi vị của em là gì?"
Giang Chu suy nghĩ tỉ mỉ một chút: “Trong ngốc lại có ngốc, trong dễ thương lại có một chút mơ mơ hồ hồ.”
“Em cảm thấy đây không phải là dáng vẻ gì tốt…”
“Vậy còn em? Sau khi về nhà có khiêu vũ cho người khác xem không?”
Tô Nam hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ ra một tia giảo hoạt: “Đương nhiên là nhảy nha, ngày nào em cũng nhảy ở giữa quảng trường trong trung tâm thành phố.”
Lời này vừa dứt, Giang Chu bỗng nhiên đạp phanh lại.
Quán tính của xe làm cho Tô Nam trực tiếp bị đẩy mạnh về phía trước.
May mà có dây an toàn kéo lại, bằng không thì cái não nhỏ của nàng đã bị sưng lên rồi.
Có điều, cái phanh đột nhiên này làm cho nội tâm của nàng lại run lên.
Một giây tiếp theo, Giang Chu thản nhiên quay sang nhìn nàng.
“Em vừa nói là thật hay giả?”
“Thật giả cái gì?”
Giang Chu nhìn chằm chằm vào mắt Tô Nam: “Em nhảy cho người khác xem?”
Tô Nam yên lặng nửa ngày, bỗng nhiên cắn môi: “Làm sao có thể chứ, em đã nói là chỉ khiêu vũ cho một mình anh.”
“Vậy trong tết, họ hàng đến chơi mà không bắt em biểu diễn tiết mục à?”
“Vậy cũng tính à?”
Giang Chu gật đầu nói: “Nói thật.”
Tô Nam có chút căng thẳng và khẩn trương mà nhìn Giang Chu: “Không có, em còn chưa mặc mấy chiếc váy lolita kia nữa…”
“Hừ, coi như em biết điều.”
Tô Nam hít sâu một hơi, không biết vì sao mà trái tim nhỏ lại bắt đầu đập thình thịch.
Dựa vào cái gì mà mình không thể khiêu vũ cho người khác xem chứ.
Dựa vào cái gì mà chỉ có thể để một mình Giang Chu xme chứ.
Chuyện này thực sự quan trọng như vậy sao?
Thật sự là bá đạo.
Nhưng nàng lại rất vui vẻ.
Một lúc lâu sau.
Chiếc Mercedes lái đến đường Trường Nhai không phồn hoa cho lắm.
Tô Nam nhìn ra ngoài cửa sổ xe với ánh mắt mờ mịt, chợt nhìn thấy một tấm biển hiệu.
“Xiên nướng, bữa ăn đêm Pháp.”
Đây là một quán đồ nướng có tên là bữa ăn đêm Pháp.
“A? Đã nói là đi ăn đồ Pháp rồi cơ mà?”
Giang Chu cầm điện thoại di động lên cho nàng nhìn một chút: “Đại tiểu thư của tôi ơi, đã mười hai rưỡi đêm rồi.”
Tô Nam nheo mắt lại: “Vậy thì sao?”
“Em thấy nhà hàng Pháp nào mở cửa kinh doanh đến nửa đêm chưa?”
Chương 830 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]