Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 831: CHƯƠNG 831: BÁNH GA TÔ LỚN NHƯ VẬY, CÓ AI MÀ KHÔNG ĐỎ MẮT?

“Cho nên bữa ăn Pháp của em lại biến thành xiên nướng?”

“Chịu khó một chút đi, ít nhân thì tên cửa hàng này cũng có chữ Pháp mà.”

“Đây chính là bữa cơm đầu tiên sau khi chúng ta gặp lại?”

“Vậy anh liền ngoại lệ cho phép em gọi mấy cái thận.”

Giang Chu nhe răng cười, vỗ vỗ cái mông của nàng, ý bảo nàng xuống xe.

Cô bé tinh quái này, trở về mà không nói ngon nói ngọt được câu nào.

Lại còn đòi ăn đồ Pháp?

Phải diệt uy phong của nàng mới được.

Phải nói cho nàng biết, đồ ăn Pháp cũng không phải dễ ăn như vậy.

Nếu như thật sự muốn ăn, vậy đi bộ sẽ đau!

Tô Nam thấy thế, không khỏi lộ ra vẻ mặt ai oán.

Sau đó, nàng xoay người xuống xe, đi thẳng vào tiệm đồ nướng than hoa.

Có điều, thỏa hiệp là thỏa hiệp, nhưng nên phàn nàn và chửi rủa thì vẫn phải làm.

Vương Bát Đản, boss chó khốn khiếp…

Tên khốn này không hiểu suy nghĩ của con gái chút nào.

Nói gì thì nói, đây vẫn là bữa ăn đầu tiên sau khi hai người gặp lại nha.

Không có đồ Pháp lãng mạn thì đã đành, lại còn đưa nàng đi ăn đồ ở ven đường, dáng vẻ keo kiệt này căn bản là không giống với đại gia trăm tỷ chút nào.

Nàng thật sự thấy đỏ mặt thay cho đám MC suốt ngày tâng bốc Giang Chu ở trên đài truyền hình kia.

Về phần tại sao bỗng nhiên nhắc đến những MC này.

Đó là bởi vì những ngày ở nhà, nàng thật sự rất nhớ Giang Chu, cho nên vẫn luôn xem các video và tin tức có liên quan đến Giang Chu.

Ngày nào đám MC kia cũng nói Giang Chu tuổi trẻ tài cao, là kỳ tài kinh doanh…

Tô Nam đã bị những cái miêu tả này tẩy não nhiều lần, càng ngày càng cảm thấy Giang Chu là một Nam Thần.

Nhưng bữa xiên nướng ngày hôm nay đã kéo nàng trở về với thực tại.

Cái tên này, vẫn là tên boss khốn khiếp kia, không hề thay đổi chút nào.

Cùng lúc đó, Giang Chu đi đỗ xe xong, liền cất bước đi qua, lại thuận tay cởi áo khoác xuống rồi khoác lên người nàng.

“Qua mười hai giờ đêm rồi, cẩn thận bị lạnh.”

“Ồ, được rồi.”

Tô Nam còn đang định phàn nàn vài câu.

Nhưng nhìn thái độ ân cần và săn sóc của Giang Chu, nàng bỗng nhiên nuốt trở lại.

Nhất là khi ngửi thấy mùi vị của Giang Chu ở trên áo, cảm nhận được nhiệt độ của Giang Chu vẫn còn trên đó, nàng đột nhiên cảm thấy ăn xiên nướng thì ăn xiên nướng thôi.

Món ăn Pháp, vốn là dành cho những người không ái quốc thôi.

“Thời gian ở nhà thế nào? Có thoải mái không?”

Tô Nam nghe thế liền ngẩng đầu lên: “Thật ra thì ở nhà lâu như vậy, thật sự là rất buồn chán.”

Giang Chu đưa thực đơn đã đánh dấu xong cho nhân viên phục vụ: “Vậy sao bây giờ em mới trở về?”

“Trở về sớm làm gì? Làm vũ nữ múa cột cho anh xem à? Hay là làm phó tổng và thư ký cho anh?”

“Bằng không thì sao? Em còn muốn làm vợ anh à?”

Tô Nam không khỏi cau mày, cũng tiện tay vỗ bàn một cái: “Đùa giỡn nhân viên cũng được, nhưng đầu tiên là phải tăng lương.”

Giang Chu a một tiếng, có chút bất mãn mà mở miệng: “Người đều là của em rồi, em còn muốn tiền lương làm gì?”

“Người là của em từ bao giờ vậy?!”

“Cái con bé này, em chiếm hết tiện nghi của anh rồi không thừa nhận à?”

Tô Nam nghe thế liền trợn tròn mắt lên: “Rõ ràng là anh chạy đến nhà em chiếm tiện nghi của em!”

Giang Chu uống một hớp, bình tĩnh nhìn Tô Nam: “Nhưng mà em còn dùng nhiều sức khi hôn hơn là anh.”

“Đó … đó là bởi vì em luống cuống, người căng thẳng đều sẽ như vậy.”

“Mượn cớ thật là ngu xuẩn, anh không tin chút nào.”

“Anh không tin thì thử lại lần nữa xem!”

Ánh mắt Giang Chu không khỏi sáng lên: “Thật không, vậy thì anh không khách khí nhé?”

Tô Nam lập tức có một loại cảm giác như bị rơi vào bẫy: “Không được không được, anh đừng hòng.”

“Được, bây giờ từ chối cũng được, sau này đừng có cầu xin anh dấy.”

“Có quỷ mới đi cầu xin loại người như anh!”

Trong khi hai người nói chuyện, ông chủ mặc tạp dề của quán đồ nướng bỗng nhiên đi qua.

Trên tay ông còn có một cái khay đựng xiên nướng, ông đặt xuống trước mặt hai người, rồi nở nụ cười thật thà, nhận điếu thuốc Giang Chu đưa qua.

Lúc này, trời đêm giá rét, gió lạnh lại thêm đồ nướng.

Hơi nước màu trắng bốc lên, bầu không khí bỗng nhiên trở nên hơi lãng mạn.

Nhất là những chiếc đèn đường màu da cam ở bên đối diện khá tối, chỉ chiếu sáng được một góc nhỏ trên đường.

Trên đường cũng không có người đi đường, nhưng lại có một tầng sương trắng mỏng manh đang trôi nổi.

Nhìn từ vị trí của hai người bọn họ, phía bên đèn đường kia có hơi mê ly mà mộng ảo.

Đúng là cảnh tượng này rất đẹp, nhưng lạnh thì đúng là rất lạnh.

Tô Nam nhịn không được mà kéo áo của Giang Chu lên một chút, rồi cầm chén trà nóng lên uống một ngụm.

Sau đó, lông mi của nàng hơi run lên, lẳng lặng nhìn Giang Chu ăn xiên nướng.

“Dính dầu rồi kìa, lau đi.”

“Tay anh cũng dính, em lau cho anh đi.”

Tô Nam nghe lời, rút khăn giấy ra rồi đứng dậy khom lưng, nhẹ nhàng lau khóe miệng cho Giang Chu.

Sau đó, nàng vứt tờ giấy vào sọt rác, rồi lùi về chỗ của mình.

Chương 831 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!