Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 832: CHƯƠNG 832: BÁNH GA TÔ LỚN NHƯ VẬY, CÓ AI MÀ KHÔNG ĐỎ MẮT? (2)

Giang Chu nhìn thấy một màn này, nhịn không được mà dừng động tác nhấm nuốt lại.

“Em không ăn à?”

“Ăn chứ, không ăn thì tiện nghi cho anh rồi, hừ!”

Tô Nam nhặt một xiên lòng nướng lên, hung hăng cắn một cái…

Cái cắn này, hoặc ít hoặc nhiều đều có một chút ân oán cá nhân.

Giang Chu còn sợ nàng cắn đứt cả cái que sắt luôn.

Cái này… nếu như sau này…

Đậu xanh!

Giang Chu không tự chủ được mà khép chân lại, bởi vì trí tưởng tượng của mình mà cảm thấy đũng quần lạnh lẽo.

Một tiếng sau.

Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, lại vừa đấu võ mồm.

Nói từ cuộc sống cho đến lý tưởng, lại từ lý tưởng cho đến tương lai.

Tuy rằng Tô Nam miệng lưỡi sắc bén, lại vừa hung dữ vừa dễ thương, nhưng nàng vẫn mặt đỏ đến mang tai khi bị Giang Chu nói vài câu sến súa.

Cuối cùng, nàng dứt khoát giả vờ nghe không hiểu, vẻ mặt ngây thơ vô số tội.

Mãi cho đến khi ăn xong, hai người bọn họ mới bắt đầu trò chuyện đến công việc.

Tô Nam chính là phó tổng của Chu Tinh đấy.

Hai quản lý cao tầng ngồi ăn xiên nướng với nhau, làm sao có thể chỉ nói Phong Hoa Tuyết Nguyệt được.

“Boss, công ty vẫn cứ phát triển thuận lợi chứ?”

Giang Chu lấy lại tinh thần, do dự một chút rồi gật đầu: “Ừm, nói chung thì coi như không tệ.”

Sau khi nghe xong, Tô Nam hơi nghi ngờ một chút: “Nhưng mà em nghe Hiểu Đình nói, gần đây anh đã bán mấy hạng mục quan trọng à?”

“Cái thứ hạng mục này, nhiều hơn nữa cũng vô dụng, trái lại còn liên lụy đến bước chân phát triển của xí nghiệp, cái này gọi là giảm phụ, chúng ta chỉ cần giữ lại những hạng mục kiếm nhiều nhất là được rồi.”

“Vậy thì cũng phải bán những hạng mục không đáng giá trước chứ? Vì sao lại bán hạng mục kiếm được tiền? Em vẫn luôn cảm thấy là anh đang góp vốn đổi tiền mặt à?”

Giang Chu khoanh tay trước ngực, tựa lưng vào ghế ngồi: “Không ngờ em lại nhạy bén như vậy.”

Tô Nam có hơi mơ hồ: “Góp vốn đổi tiền mặt thật à? Chẳng lẽ Chu Tinh gặp phải rắc rối gì sao?”

“Không phải, tạm thời thì không có.”

“Vậy tại sao anh lại gấp gáp như vậy?”

“Gió nhẹ không có nghĩa là sóng lặng, có lẽ là một trận bão táp to lớn hơn sắp đến.”

Tô Nam thả cái que sắt trong tay xuống: “Anh đang lo lắng cái gì?”

Giang Chu nhịn không được mà thở dài: “Hiện giờ, điện thoại thông minh đã phổ cập, thị trường internet cũng đã hiện ra, em thật sự cho rằng sẽ không có ai đỏ mắt với miếng bánh ga tô to như vậy à?”

“Ý của anh là, có người muốn cướp thành quả của tập đoàn Chu Tinh chúng ta à?”

“Không phải có người, mà là có rất nhiều người.”

Tô Nam há miệng, nàng cảm thấy hơi khó tin: “Rốt cuộc là có chuyện gì?’

Giang Chu hít sâu một hơi: “Anh mới nhận được tin tức, gần đây ByteDance đã lén lút tiếp xúc với đoàn đại biểu của SoftBank nhiều lần.”

“A? Là tập đoàn SoftBank bên nước ngoài kia à?”

“Không sai, hơn nữa hình như dạo này đoàn đại biểu của SoftBank đã thu mua cổ phần nhỏ lẻ trên thị trường của ByteDance.”

Tập đoàn SoftBank được thành lập từ thập niên 80 của thế kỷ trước.

Nó là một công ty đầu tư nằm trong top 500 thế giới, đã đầu tư hơn 600 xí nghiệp ở trên toàn thế giới, cũng coi như là một con cá sấu lớn trong giới đầu tư.

Cổ đông lớn nhất của Ali chính là tập đoàn SoftBank.

Cho nên nó có giá trị thị trường cao kinh người.

“Thế nhưng mà, Chu Tinh chúng ta là cổ đông lớn nhất của ByteDance mà!”

“ByteDance làm như vậy, chẳng lẽ là muốn mượn SoftBank để thoát khỏi sự khống chế của Chu Tinh chúng ta à?”

Tô Nam nhịn không được mà nhíu mày, biểu cảm có hơi giận dữ.

Là ai đã đầu tư cho bọn họ khi những xí nghiệp này mới cất bước?

Là ai đã trợ giúp bọn họ?

Là ai đã thiết kế đủ lại phương án phát triển cho bọn họ?

Tất cả đều là tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh!

Hiện giờ, công ty phát triển nhanh, thực lực lớn mạnh.

Những người này lại bắt đầu cấu kết với người ngoài để đâm lưng của Chu Tinh?

Lòng người thật sự lại có thể bẩn thỉu đến mức này sao?

“Em bớt giận, bớt giận đi, thật ra thì chuyện này cũng không có gì đáng trách cả.”

“Trước kia, không có ai biết những cái đồ chơi này có thể kiếm tiền hay không, cho nên tất cả mọi người đều chỉ nhìn chứ vào vào cuộc.

“Nhưng bây giờ, ByteDance là công ty có tiềm lực lớn nhất trong ngành Internet, hơn nữa tốc độ phát triển cũng nhanh nhất.”

“Ai nhìn mà không thèm, ai nhìn mà không sợ chứ?”

“Đó không phải là cảm giác khi tên háo sắc nhìn thấy cặp đùi đẹp nhất thiên hạ sao?”

Giang Chu đưa tay vỗ vỗ cái đầu nhỏ của nàng, hắn sợ nàng tức giận đến mức hất bàn.

Nhưng mà Tô Nam lại càng không hiểu khi nghe Giang Chu nói như vậy.

“Người khác đỏ mắt là chuyện bình thường, chuyện này thì em hiểu.”

“Nhưng nói thế nào thì ByteDance cũng là người một nhà, bọn họ cầm nhiều đầu tư của chúng ta như vậy, làm sao có thể vừa quay đầu đã chạy theo người khác rồi?”

Giang Chu bất đắc dĩ mà giang tay ra: “Bởi vì kiếm tiền thôi, gia sản lớn, ai mà có thể cam đoan người dưới tay mình không có hai lòng chứ?”

Tô Nam chợt vỗ bàn một cái, lộ ra cái răng mèo hung dữ và dễ thương của mình: “Đây là trái với hợp đồng, anh mới là cổ đông lớn nhất, anh mới là người có quyền quyết định.”

“Đúng là như vậy, không sai, cho nên bây giờ bọn họ chỉ gặp mặt dưới danh nghĩa là bạn bè, chứ không liên quan gì đến đầu tư.”

“Vậy bọn họ là những thứ này có lợi gì?”

“Thăm dò ranh giới cuối cùng của anh.”

Chương 832 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!