Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 838: CHƯƠNG 838: BÀ TRỜI SINH ĐÃ LÀ QUẢN LÝ CAO TẦNG RỒI!

Tiểu Nam Nhi trợn tròn mắt lên, đỏ mặt gắt lên: “Ai mà thèm chứ?”

Giang Chu nhún vai: “Vậy thì cho nợ đi, dù sao anh cũng không có tiền.”

“Ghê tởm!”

Tô Nam hùng hùng hổ hổ, vòng qua bàn làm việc, sau đó chu mỏ lên, đỏ mặt mà tiến về phía trước.

“Làm cái gì?”

“Nói nhảm ít thôi, mau trả bằng thân mật đi!”

Giang Chu nhếch mép lên, nhẹ nhàng ngăn cái miệng nhỏ nhắn của nàng lại.

Một lúc lâu sau, Tô Nam thở hổn hển, lại nhịn không được mà cắn môi.

Thế mà đã mất 8000 đồng rồi?

Nghĩ thế này cũng cảm thấy quá thua thiệt mà!

“Không được, cái này chỉ có thể coi là lãi.”

“???”

Mặt Giang Chu đầy dấu chấm hỏi.

Ông đây mất nhiều sức lực như vậy mà chỉ đáng giá trả lãi thôi à?

Đến buổi chiều.

Ánh mặt trời đã yếu đi không ít.

Khắp nơi trong văn phòng đều là tiếng gõ bàn phím.

Lúc này, các bộ môn đã lựa chọn người xong.

Cơ bản là người phù hợp với mấy phẩm chất cao thượng như biết làm phiền, biết gây sự, da mặt dày và là tên khốn khiếp.

Thế là, coi như đã xây dựng xong đoàn đội đại biểu thường trú ở ByteDance.

Thiếu sót duy nhất là, một người có đủ thân phận để trấn tràng thôi.

Người này sẽ là người phụ trách toàn bộ đoàn đội, cho nên phải biết tùy cơ ứng biến trong toàn bộ quá trình.

Có người đề nghị để Tô Nam đi.

Dù sao Tô Nam cũng là phó tổng của công ty, thân phận và địa vị đều đầy đủ.

Nhưng Giang Chu lại không đồng ý với cái ý kiến này.

Con bà nó, mấy hôm nay quá buồn bực, nếu như Tiểu Nam Nhi đi thì ai sẽ khiêu vũ cho mình xem?

Hơn nữa, tình hình của Pinxixi cũng đang phát triển rất nhanh, nên công ty Kinh Nam cũng không thể thiếu nàng được.

Vì vậy, lại có người đề nghị để Chu Vũ Đình đi.

Chu Vũ Đình đi làm từ tầng chót của Chu Tinh, bây giờ đã đảm nhiệm chức vị quản lý của ngành quan trọng, lại còn từng làm thư ký riêng của Giang Chu.

Nếu bàn về lý lịch, thì Chu Vũ Đình là lựa chọn thích hợp nhất trong công ty.

Nhưng Giang Chu cũng không đồng ý cái đề nghị này.

Đầu tiên, các làm việc của Chu Vũ Đình quá ôn hòa, không hiểu cách chọn xương trong trứng gà.

Thứ hai, tuy rằng Chu Vũ Đình có đủ năng lực, nhưng lại không đủ xấu xa.

Giang Chu nghĩ đến đây, bỗng nhiên lại có chút phân vân và do dự.

Lại xấu xa lại biết giải quyết mọi chuyện, còn cmn phải chanh chua đanh đá.

Trừ mình ra thì còn có nhân tài như vậy sao?

Sáng sớm ngày hôm sau.

Giang Chu đi đến tiệm trà sữa để mua ba cốc trà sữa bản xa hoa.

Cái gì mà trân châu, dừa, cọ sagu… cho hết tất cả vào một cốc.

Khá lắm, đừng nói là trà sữa, mà coi như là cháo bát bảo cũng không đậm đặc vào cái cốc này.

Một cốc trà sữa đơn giản chỉ có giá 15 đồng một cốc.

Nhưng cái cốc trà sữa bản xa hoa này phải mất thêm 30 đồng nữa, tổng cộng là 45 đồng.

Giang Chu cầm ba cốc trà sữa có giá trị hơn 100 đồng đi về phía tòa nhà dạy học.

Sau đó, hắn bắt đầu ngồi chờ đợi.

Sáng hôm nay có một tiết học bắt buộc của hệ.

Hơn nữa giáo viên dạy môn này là Diệt Tuyệt Sư Thái nổi tiếng ở trong trường.

Ngoại trừ Giang Chu ra, thì đại đa số sinh viên không dám trốn tiết môn học này.

Hơn nữa, tình hình đi muộn cũng rất ít khi xảy ra trong môn học này.

Ngoại trừ loại tiểu thư có cố gắng cũng không dậy nổi như Hoàng Kỳ.

Không lâu sau, các sinh viên bắt đầu tràn vào trong lớp họp.

Mọi người nhìn thấy Giang Chu đến sớm, lại nhịn không được mà nhìn thoáng qua ngoài cửa cả.

Mặt trời hôm nay… hình như không mọc từ phía tây mà nhỉ?

“Ah, sao hôm nay ông lại đến sớm như vậy?”

“Không được ôm Phùng Tư Nhược ngủ, cho nên tôi mất ngủ.”

Phùng Tư Nhược vừa mới ngồi xuống, nghe thấy câu này liền nhịn không được mà cắn môi một cái.

Sau đó, nàng quay sang nhìn Giang Chu với đôi mắt lóe sáng.

Thật ra thì mấy hôm nay nàng cũng rất nhớ Giang Chu.

Chỉ là Đinh Duyệt vẫn lôi kéo nàng ở trong ký túc xá, nàng cũng ngại mà không dám tỏ vẻ quá nhớ nhà.

Bằng không thì nhất định là Đinh Duyệt sẽ nói nàng thấy sắc quên bạn.

Cùng lúc đó, Đinh Duyệt lại nhịn không được mà bĩu môi một cái, dáng vẻ rất là chanh chua.

Biết mình là dân FA, lại còn thể hiện tình yêu cho mình xem nữa.

Tên Giang Chu chó má này, đúng là không phải thứ gì tốt.

Đinh Duyệt đang nghĩ ngơi, bỗng nhiên có một trận rung động từ trên mặt bàn truyền đến.

Đinh Duyệt lập tức nhìn vào, phát hiện Giang Chu đang nhìn mình với ánh mắt không có ý tốt.

“Đinh đại tiểu thư, mời bà uống trà sữa này.”

“Ông xác định đây là trà sữa…?”

“Tuy rằng nó hơi đậm đặc một chút, nhưng tuyệt đối là trà sữa thật.”

Ánh mắt Đinh Duyệt có hơi quỷ dị, sau đó lại liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mặt trời hôm nay… hình như không mọc từ phía tây mà nhỉ?

“Thế mà ông lại chủ động mời tôi uống trà sữa? Lý do gì?”

Khóe miệng Giang Chu hơi cong lên, lộ ra một nụ cười xán lạn: “Vô sự mà ân cần, đương nhiên là không gian thì cũng là trộm rồi.”

“???” Đinh Duyệt choáng váng nửa ngày: “Ông thẳng thắn thành khẩn đến mức tôi còn không biết nên hỏi cái gì luôn.”

“Không cần bà hỏi, tôi nói thẳng luôn đây, thật ra tôi có việc muốn nhờ bà.”

“Tôi có thể giúp cái gì?”

Chương 838 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!