Giang Chu móc một hộp danh thiếp từ trong túi ra, đưa qua cho Đinh Duyệt.
Đinh Duyệt hơi nghi ngờ, rút một tấm từ trong đó ra.
“Đinh Duyệt, phó tổng giám đốc tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh!”
Đây là những thứ nằm trên tấm danh thiếp đó.
Bên dưới hàng chữ còn có Logo của Chu Tinh.
“Ah? Tôi trở thành phó tổng của công ty ông từ bao giờ vậy?”
“Chính là ngày hôm nay!”
Hai mắt Đinh Duyệt bỗng nhiên sáng rực lên: “Ông muốn thuê tồi à? Tiền lương bao nhiêu?”
Giang Chu cấm ống hút vào một cốc trà sữa, rồi đưa qua bên miệng Phùng Tư Nhược: “Với quan hệ của chúng ta, nói chuyện tiền nong là quá tục rồi.”
“Con bà nó, không phải ông cho tôi treo cái chức, chờ sau này công ty có vấn đề thì cho tôi cõng nồi đấy chứ?!”
(Cõng nồi, có hiểu thể là gánh tội hoặc là gánh tiếng xấu thay cho người khác.)
“Tại sao bà lại có suy nghĩ này?”
Đinh Duyệt ném hộp danh thiếp về, cứ như là nó rất bỏng tay vậy: “Ngày hôm qua giáo viên đã nhắc đến chuyện này rồi, nói là có người cho họ hàng mượn thẻ căn cước để mở công ty, kết quả là công ty có hành vi phạm tội trái với pháp luận, cuối cùng lại trở thành người gánh chịu trách nhiệm.”
Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Bà thấy tôi giống loại người sẽ gài bẫy chết người khác như thế à?”
“Tôi thấy ông còn viết chữ ‘bẫy người’ ở trên mặt kia kìa.”
Giang Chu nghe thấy thế, bỗng nhiên lại không còn gì để nói.
Rốt cuộc là mình đã làm cái gì?
Tại sao lại trở thành một tên chuyên đi bẫy người trong lòng người khác chứ?
Hắn vô thức nhìn về phía Phùng Tư Nhược, lại phát hiện cô bé này đang cắn ống hút, thế là hắn đưa tay vỗ cái đầu nhỏ của nàng.
“Làm gì nha…”
“Đã nói là không được phép cắn, nếu thành thói quen thì sẽ rất đáng sợ.”
“Ồ!”
Giang Chu thu hồi ánh mắt, lại nhìn về phía Đinh Duyệt lần nữa: “Đinh đại tiểu thư, thật ra thì bà là một kỳ tài hiếm có khó tìm đấy.”
Đinh Duyệt ho khan một tiếng: “Vậy… vậy sao?”
“Dĩ nhiên, miệng lưỡi của bà rất lanh lợi, nói năng hào phóng, lại có chủ kiến và quan điểm, người như bà, trời sinh đã là hạt giống làm quản lý cao tầng rồi.”
“Tôi không ưu tú đến mức đó chứ?”
“Đương nhiên là bà ưu tú như vậy rồi, nếu như ai không đồng ý, vậy chắc chắn là họ bị mù.”
Đinh Duyệt bị hai ba câu này làm cho vui vẻ đến lâng lâng: “Thật ra thì tôi cũng biết chuyện này từ lâu rồi.”
Giang Chu có chút chột dạ mà liếc nhìn qua chỗ khác: “Thật sao?”
“Dĩ nhiên rồi, tôi còn không hiểu bản thân mình hay sao, chỉ là tôi không ngờ ông lại là người đầu tiên phát hiện ra.”
“… Cho nên, gia nhập Chu Tinh của chúng tôi đi.”
Đinh Duyệt lại nhặt danh thiếp lên, nhìn qua hai lượt: “Tôi phải nói trước với ông là, nếu như không có hạng mục lớn thì tôi sẽ không ra tay đâu.”
Giang Chu gật đầu như gà mổ thóc: “Đó là đương nhiên, hạng mục không lớn thì tôi căn bản là sẽ không mời bà xuống núi.”
“Coi như ông có ánh mắt.”
“Vậy là bà đồng ý rồi à?”
“Ông nói xem là có chuyện gì trước đã.”
Giang Chu gật đầu, hắn bắt đầu nói kế hoạch quấy rối ByteDance cho Đinh Duyệt nghe.
Sau khi nghe xong, mặt Đinh Duyệt đầy dấu chấm hỏi.
“Không ngờ ông khen tôi ưu tú, là vì cho rằng tôi biết gây sự và quấy rối à??”
“Không phải không phải, bà nghĩ sai rồi, ngoại trừ gây sự ra thì những thứ còn lại của bà cũng rất ưu tú.”
Giang Chu chột dạ mà ho khan một tiếng, lòng thầm nói bà không biết gây sự thì ai biết?
Nếu như không phải có Tránh Tử Quan âm như bà ở đây, thì con của tôi và Phùng Tư Nhược đã biết đi mua xì dầu rồi.
Giang Chu lại cố gắng phóng đại tầm quan trọng của chuyện này lên.
Còn nói cứ như là tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh chuẩn bị phá sản đến nơi rồi vậy.
Dù sao thì tổng kết lại cũng là một câu nói.
Công ty của tôi sắp sụp đổ rồi, mời Đinh đại tiên vô địch vũ trụ ra tay tương trợ!
Chỉ sau vài câu nói ngắn ngủi, Đinh Duyệt đã được khen đến mức muốn lên trời luôn rồi!
Đinh Duyệt cảm thấy giống như là không gì không làm được vậy, cho nên phải gánh vác sứ mệnh vĩ đại là giải cứu thế giới này.
Dù là một người như Giang Chu mà cũng phải nhờ mình hỗ trợ cơ mà!
“Nhưng mà…tôi còn phải đi học mà?”
Giang Chu móc một trang giấy từ trong túi áo ra: “Đây là mẫu đơn xin đi thực tập ngoài trường của trường học, bà ký tên là có thể rời khỏi trường.”
Đinh Duyệt trợn tròn mắt lên: “Như vậy cũng được á?”
“Hệ chúng ta vốn có danh ngạch thực tập ngoài trường, bà chỉ là đi trước một chút mà thôi.”
“Nhưng mà… sao tôi cứ cảm thấy có gì đó sai sai nhỉ?”
“Không có gì sai cả, mau ký tên đi.”
“Không được, vừa rồi tôi bị ông khen cho bối rối, giờ nghĩ lại thì càng thấy không thích hợp rồi.”
Giang Chu nghe thế liền quay sang nhìn Phùng Tư Nhược: “Ông xã em sắp phá sản.”
Phùng Tư Nhược sợ hết hồn: “Vì… vì sao nha?”
“Nguyên nhân rất phức tạp, nhưng mà Đinh Duyệt có biện pháp cứu anh, em mau van cầu Đinh Duyệt cứu anh đi.”
Giang Chu vừa nói xong, Phùng Tư Nhược liền nhìn về phía Đinh Duyệt với ánh mắt mong chờ.
Ánh mắt long lanh như nước, quả thực là làm say lòng người.
“Được rồi được rồi, ký thì ký, bị ông bán cũng phải chịu vậy!”
Chương 839 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]