Lúc này, Trương Minh quay đầu nhìn về phía Giang Chu.
“Giang tổng, dạo này Đinh tổng rất sinh động ở công ty, các nhân viên cũng có đánh giá rất cao với Đinh tổng.”
Giang Chu lộ ra nụ cười xán lạn: “Tôi đã nghe nói rồi, Đinh tổng là một nhân tài, đã trợ giúp rất nhiều cho xí nghiệp của chúng ta.”
Trương Minh gật đầu: “Đúng vậy, gần đây chúng ta có năm hạng mục, nhưng không có cái nào qua được cửa ải của Đinh tổng.”
“Con người của Đinh tổng chính là như vậy, làm việc quá nghiêm khắc.”
“Nghiêm khắc một chút cũng tốt, ít nhất thì cũng có thể giảm bớt phiền phức.”
Giang Chu gật đầu: “Xem ra Minh tổng rất hài lòng với Đinh tổng, tôi vốn muốn rút Đinh tổng về, hiện giờ xem ra chỉ có thể nhịn đau cắt thịt rồi.”
Tay Trương Minh run lên một cái: “Giang tổng, ý của ngài là?”
“Sau này sẽ để Đinh tổng thường trú ở bên này, anh phải chiếu cố tốt đại tướng của tôi đấy nhé.”
“Cái này… cái này thì không đến nỗi, làm sao tôi có thể nhẫn tâm cướp thủ hạ của ngài chứ.”
Giang Chu vội vàng khoát tay: “Cái gì mà anh với tôi? Tôi là cổ đông lớn nhất của ByteDance, trợ giúp xí nghiệp là chuyện nên làm mà.”
Khóe miệng Trương Minh co quắp một cái: “Vậy…vậy tôi sẽ không khách khí.”
“Khách khí cái gì, bên tôi còn có mấy người quản lý cũng không kém, có cần tôi phái qua luôn không?”
“Không cần không cần! Một người như Đinh tổng đã thắng mười triệu người rồi.”
Giang Chu ra vẻ kinh ngạc: “Minh tổng đánh giá Đinh tổng cao như vậy à? Vậy thì tôi nhất định phải dặn dò Đinh tổng cố gắng rồi.”
Trương Minh a một tiếng, giọng nói còn mang theo một tia run rẩy: “Cũng không cần quá cố gắng, vẫn là thân thể quan trọng hơn…”
“Minh tổng yên tâm đi, Đinh tổng sẽ hiểu thôi.”
“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.”
Giang Chu uống chén trà, nhìn về phía Charles: “Nghe nói bên chỗ Charles tiên sinh rất tốt, tôi vẫn muốn đi qua đó chơi, không biết Charles tiên sinh có thể đề cử cho vài nơi không?”
Charles nở nụ cười xán lạn: “Có thể đi Thiển Thảo Tự, núi Phú Sĩ, hoặc là …”
“A, bên phía chỗ các anh có nhiều nơi chơi phết nhỉ.”
“Đúng vậy đúng vậy, có rất nhiều phong cảnh đẹp.”
Charles vẫn nở nụ cười xán lạn như cũ, hình như không nhận ra Giang Chu đang châm chọc.
Có điều, sắc mặt Trương Minh đã âm trầm đi không ít, thậm chí còn không lên tiếng nữa.
“Charles tiên sinh, ngài là thổ dân ở đó à?”
“Thổ…heo?”
Giang Chu ho khan một tiếng: ‘Không phải không phải, không phải heo, nào có ai khen mình như thế, tôi nói là ngài ra đời ở đó sao?”
Lúc này Charles mới nghe rõ: “Đúng vậy, Giang tiên sinh, tôi sinh ra ở Saitama.”
“Đồng hương của Crayon Shin chan à…” (cậu bé bút chì)
“Coi như là vậy, Giang tiên sinh thật sự là hài hước.”
“Tôi còn có một vấn đề, muốn gia nhập một công ty lớn như SoftBank là một chuyện rất khó khăn, nên chắc bằng cấp của ngài rất cao nhỉ?”
Charles có hơi kinh ngạc: “Giang tiên sinh, sao ngày biết tôi đến từ SoftBank?”
Giang Chu lộ ra nụ cười nhạt: “Tôi đã điều tra về các anh từ lâu rồi.”
“Tôi không hiểu nhiều lắm, Trương tiên sinh, ý của Giang tiên sinh là?”
“A, không có gì.” Trương Minh nhìn về phía Charles, nháy mắt: “Charles, hôm nay chúng ta dừng lại ở đây đi, tôi và Giang tổng còn có chuyện cần làm.”
Hình như Charles cũng phát hiện ra chuyện không thích hợp, vì vậy liền gật đầu: “Nếu là việc tư thì tôi sẽ không quấy rầy nữa.”
“Được rồi, Charles tiên sinh, đi thong thả, hôm nào tôi sẽ đích thân đến thăm ngài.”
“Được rồi, Trương tiên sinh, tạm biệt.”
Charles cầm túi công văn của mình lên, cúi chào rồi nói tạm biệt, sau đó quay người rời khỏi phòng họp, cũng tiện tay đóng cửa lại.
Lúc này, bầu không khí trong phòng bỗng nhiên hơi ngưng kết.
Nơi này đã không còn tiếng nói chuyện, có vẻ như rất yên lặng.
Nhưng trường hợp này cũng không xấu hổ.
Bởi vì không phải là bọn họ không có chuyện để nói, mà là chưa nghĩ ra nên nói thế nào.
Lúc này, Trương Minh nâng chén trà lên uống một hớp.
Giang Chu cũng thuận tay cầm một cuốn tạp chí ở bên cạnh lên, bắt đầu lật xem.
Bọn họ đều là cao thủ trong giới này.
Luận bình tĩnh thì không ai thua ai cả.
Mãi cho đến năm phút sau, bình trà cũng đã sắp hết rồi.
Nhưng hai người bọn họ vẫn không hề nói một câu nào.
Trương Minh vẫn đang lén lút quan sát Giang Chu.
Chủ yếu là xem vẻ mặt và sắc mặt của Giang Chu.
Nhưng thái độ của đối phương vẫn thản nhiên như không, ánh mắt thâm sâu khó dò, căn bản là không nhìn ra cái gì.
Đúng lúc này, Giang Chu bỗng nhiên đứng dậy, đi về phía cửa phòng họp.
Trương Minh hơi sững sờ một chút, liền đứng dậy.
“Giang tổng, ngài chờ một chút.”
Giang Chu hơi quay người lại: “Làm sao vậy? Không phải không có chuyện gì sao, tôi về nhà đi ị đây.”
Trương Minh yên lặng nửa ngày: “Không phải ngài có chuyện muốn nói với tôi sao?”
“Quả thật là có.”
“vậy ngài cứ nói thẳng là được.”
Giang Chu mỉm cười, bỗng nhiên đá đổ cái bàn trà.
Một tiếng rầm vang lên ở trong phòng họp yên tĩnh.
Lúc này, giọng nói của Giang Chu mới bắt đầu vang lên, giọng nói giống như là muốn ăn thịt người vậy.
“Họ Trương, tôi cmn là cổ đông lớn nhất của ByteDance, có một số việc phải là do anh giải thích với tôi, mà không phải chờ tôi hỏi.”
Chương 845 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]