Tí tách.
Sau khi bàn trà điêu khắc từ gỗ lim bị đổ.
Ấm trà đập xuống đất rồi vỡ vụn, nước trà chảy dọc theo bàn trà xuống đất.
Trong chốc lát, cái ghế sa lon mà Charles vừa ngồi đã ướt một mảng.
Trương Minh nhìn thấy một màn này, liền yên lặng một lúc lâu.
Hắn không ngờ Giang Chu lại bỗng nhiên trở mặt như vậy.
Nhìn qua thì có vẻ như rất dọa người.
Nhưng mà… vô dụng.
Điều này chứng tỏ là Giang Chu đã … gấp rồi đúng không?
Gấp rồi thì dễ làm.
Gấp rồi chứng tỏ chuyện này thực sự đã uy hiếp đến Giang Chu.
Trương Minh xoa xoa tay, trên mặt lộ ra nụ cười mỉm.
“Chu Tinh chỉ có 37% cổ phần, chứ không phải khống chế tuyệt đối.”
“Cho nên từ tháng một đến giờ, ngày nào tôi cũng xem báo cáo tài vụ, cuối cùng cũng tìm được hành vi phạm quy của các cậu.”
“Nhưng tôi biết, chỉ dựa vào mình tôi là không thể nào giải quyết được cậu.”
“Có điều, SoftBank đã thu mua không ít cổ phần, cộng lại cũng hơn 10% rồi.”
Giang Chu không khỏi cười nhạt một tiếng: “Các anh muốn mở đại hội cổ đông, lấy hành vi phạm quy kia để bãi miễn quyền phủ quyết của tôi?”
Trương Minh gật đầu: “Đến khi cậu không có quyền phủ quyết, tôi có thể liên hợp những cổ đông còn lại, chính thức mời SoftBank tiến hành đầu tư.”
“Anh đừng quên, trong hợp đồng của chúng ta có viết một điều khoản, chỉ có cổ đông có cổ phần cao hơn tôi cùng biểu quyết, khi đó các anh mới có tư cách thủ tiêu quyền lợi của tôi.”
“Đương nhiên là tôi nhớ.”
Giang Chu hơi cau mày: “Anh còn chiếm được cổ phần từ trong tay người khác à?”
Trương Minh yên lặng một lát rồi ngẩng đầu lên: “Không biết cậu có nhớ hay không, trong công ty còn có bốn cổ đông ẩn danh.”
“Bốn người đó đều là người của anh à?”
“Coi như là vậy đi!”
Giang Chu nhịn không được mà a một tiếng: “Trước khi anh tiếp nhận đầu tư của tôi thì đã nghĩ đến một bước này rồi à?”
Trương Minh mỉm cười: “Làm việc, dù sao cũng phải suy tính đường lui mà.”
“Nhưng mà anh đừng quên, coi như đại hội cổ đông thu hồi quyền lợi của, thì tôi vẫn là cổ đông lớn nhất của công ty.”
“SoftBank đã đồng ý với tôi, có thể dùng phương thức tăng đầu tư để pha loãng cổ phần của cậu.”
“Sau đó gia tăng cổ phần của các anh?”
“Đúng vậy.”
Giang Chu yên lặng nửa ngày: “Nội tâm của anh cmn còn bẩn hơn cả tôi.”
Trương Minh giang tay ra: “Quá khen.”
“Đừng quá tự tin, anh cho rằng tôi không có chuẩn bị gì ở sau à?”
“Tôi cảm thấy cậu không có, nhưng cho dù là có, thì tôi vẫn cảm thấy cần phải đánh cược một lần.”
“Đánh bạc là phạm pháp.”
Trương Minh ngước mắt lên: “Tôi đã điều tra tài sản của cậu từ lâu rồi, SoftBank căn bản là không cho rằng cậu có uy hiếp.”
Giang Chu nhịn không được mà vỗ đầu của mình: “Quá cmn coi thường người, các người thực sự coi tôi là một tên nghèo đói à?”
“Giang tổng, ngài là Bá Nhạc của tôi, nếu như trước kia không có đầu tư của ngài, có lẽ tôi đã không kiên trì được đến bước này.”
“Cho nên anh muốn làm thịt Bá Nhạc của mình?”
“Biện pháp tốt nhất là anh chủ động buông tha quyền phủ quyết, bán một bộ phận cổ phần, như vậy thì mọi người vẫn có thể cùng kiếm tiền.”
“Kiếm cái con bà nó, ông đây có chết cũng không chịu thua, huống hồ, anh cũng không thành công dễ dàng như vậy đâu.”
Sau khi rời khỏi phòng họp, Giang Chu nhàn nhã đi vào trong thang máy.
Trên gương mặt của hắn vẫn treo một nụ cười lạnh nhạt và xán lạn.
Nhìn qua thì thái độ của hắn không có chút hoảng sợ nào, thậm chí còn có hơi kiêu ngạo.
Lúc này, Dương Chấn ở cách đó không xa không khỏi nhíu mày.
Động tĩnh ở trong phòng họp quá lớn, hiển nhiên là Minh tổng đã ngả bài với Giang Chu.
Nhưng mà vì sao trên mặt Giang Chu vẫn không có chút u sầu nào, thậm chí còn có hơi thong dong nhàn nhã?
Chẳng lẽ Giang Chu còn có giữ lại chiêu gì đó, vẫn chưa từng phóng ra?
Nếu là như thế, vậy thì Giang Chu giấu cũng quá sâu rồi.
Có điều, chuyện này là không thể nào.
Minh tổng đã âm thầm điều tra hơn nửa năm, cũng không đến mức bị Giang Chu lừa gạt mới đúng.
Vậy…vậy vì sao Giang Chu lại thản nhiên như vậy?
Cùng lúc đó, Giang Chu đi thang máy xuống tầng một.
Kết quả còn chưa ra ngoài, liền tình cờ gặp mặt Đinh Duyệt vừa đi ăn cơm về.
A?
Giang Chu khốn kiếp này còn đang hát?
Chẳng lẽ giải quyết xong rồi à?
“Giang Chu!’
“Đinh tổng, làm sao vậy?”
“Xong chuyện rồi à? Bọn họ phục rồi à?”
“không có, triệt để vạch mặt rồi.”
Đinh Duyệt có chút buồn bặc, thế là hơi nheo mắt lại: “Vạch mặt mà ông lại vui vẻ như vậy à, nhất định là ông có chuẩn bị rồi đúng không?”
Giang Chu cười ha ha: “Tôi làm gì có chuẩn bị gì chứ?”
“Vậy tại sao ông lại ung dung như vậy?”
“Không ung dung thì làm gì? Chẳng lẽ cầu xin hay khóc lóc à, vậy chẳng phải là để cho bọn họ chê cười sao?”
Mặt Đinh Duyệt đầy nghi ngờ, quan sát Giang Chu một lát: “Không đúng, ông đang gạt tôi, chắc chắn là ông có chuẩn bị từ trước rồi.”
“???” Trán Giang Chu đầy dấu chấm hỏi: “Tôi còn không biết tôi có chuẩn bị gì, thế mà bà lại biết?”
Chương 846 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]