Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 847: CHƯƠNG 847: QUÁ KHÓ KHĂN, VẪN LÀ SINH CON ĐƠN GIẢN HƠN! (2)

Đinh Duyệt cũng không hiểu lắm: “Thế nhưng mà ông giỏi nhất là gài bẫy người khác, cho nên tôi cảm thấy chắc chắn là ông đang đào bẫy cho người ta.”

“Bà nghĩ nhiều.”

“Không phải sao?”

“Đào bẫy, cũng phải đào bẫy đủ lớn mới có tác dụng.” Giang Chu thở dài: “Một con kiến nhỏ, có đào một cái bẫy to gấp 10 lần mình, nhưng có thể đối phó một con voi sao?”

Sau khi nghe xong, Đinh Duyệt không khỏi hơi luống cuống tay chân: “Thảm như vậy thật à?”

“Mẹ kiếp, bị chơi một vố, sao phản diện mà tôi gặp lại không ngu xuẩn giống như mấy tiểu thuyết mạng nhỉ?”

“Không cho phép ông nhục nhã tiểu thuyết mạng!”

Giang Chu nhìn thoáng qua Đinh Duyệt: “Suýt nữa thì quên bà là người yêu thích tiểu thuyết mạng.”

Đinh Duyệt thở dài: “Ông cũng đừng quá khó chịu, chờ tôi lôi kéo nhân viên của nơi này, rồi chúng ta làm một app nhái, chơi chết bọn họ.”

“Ồ, vậy tôi phải cảm ơn bà rồi.”

“Bây giờ ông định làm gì?”

“Trở về tìm Phùng Tư Nhược, tìm vui thôi.”

“Còn tôi thì sao?”

“Bà tiếp tục ở đây đi, có thể cho thêm một số người nữa nghỉ phép có lương đi.”

“Được rồi!”

Giang Chu hít sâu một hơi, cất bước đi ra khỏi tòa nhà.

Đúng là tử cực mà.

Đây là lần đầu tiên hắn gặp phải tình cảnh khó khăn như vậy.

Thương giới quả nhiên là nguy hiểm mà, không cẩn thận một chút là thua đến nhảy lầu luôn.

Có điều, coi như cuối cùng hắn bán hết của phần của ByteDance, thì cũng kiếm được một khoản kha khá.

Nhưng mà chính là cmn rất khó chịu.

Mình không muốn cũng được, nhưng làm sao có thể cho phép người ta cướp của mình được?

Cơn tức này không thể nuốt trôi được, phải nghĩ biện pháp khác.

Ba giờ chiều, trong phòng tự học trên tầng cao nhất của thư viện.

Giang Chu và Phùng Tư Nhược ngồi đối diện nhau.

Cả hai người đều cầm sách, một bên cau mày một bên thì cắn bút.

Đương nhiên là Giang Chu đang suy nghĩ kế sách phá cục.

Mà Phùng Tư Nhược thì đang suy tính chủ đề của tiết văn hóa lớp.

Hai người, ta viết một chữ ngươi viết một chữ.

Nhìn qua đúng là rất có ăn ý giữa tình nhân.

“Mẹ kiếp, việc này còn khó khăn hơn cả chuyện sinh con nữa.”

Phùng Tư Nhược nghe thế liền ngẩng đầu lên, rồi rất tán thành mà gật đầu.

Giang Chu vứt bút qua một bên, đưa tay nắm tay Phùng Tư Nhược rồi kéo nàng ra ngoài.

“Làm gì nha?”

“Không nghĩ nữa, đi sinh con thôi.”

Sau khi ra khỏi thư viện, hai người đi xuyên qua sân trường.

Sau đó tìm một chiếc ghế dài bên hồ gần rừng liễu, hai người ngồi xuống.

Lúc này, trên mặt Phùng Tư Nhược tràn đầy khẩn trương.

Sinh con… phải ở chỗ này sao?

Hình như không hay lắm đâu.

Có thể từ chối không?

Phùng Tư Nhược nghĩ đến đây, không khỏi nhìn Giang Chu với ánh mắt đáng thương.

Đôi mắt trong suốt hơi chớp chớp, lông mi khẽ run lên.

“Làm sao vậy?”

“Về nhà sinh con có được không nha, ở đây sẽ bị con kiến cắn mông… “

Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Đương nhiên là về nhà sinh con rồi, anh cũng không thích chơi ngoài trời.”

Phùng Tư Nhược hơi sững sờ: “Vậy … vậy bây giờ làm gì nha?”

“Chỉ kéo em ra ngoài giải sầu một chút thôi, lẽ nào em cho rằng anh sẽ làm gì em ở chỗ này à?”

“Ồ, thì ra là như vậy…”

Giang Chu nhìn Phùng Tư Nhược với ánh mắt khó tin: “Tại sao mặt em lại hiện lên vẻ mất mát vậy?”

Phùng Tư Nhược lập tức hoảng hốt mà lắc lắc bàn tay nhỏ: “Không có không có, ko phải mất mát.”

“Ừm?”

“Em biết dạo này anh rất buồn phiền…”

Giang Chu ôm nàng ngồi lên đùi mình: “Đinh Duyệt nói cho em biết à?”

Phùng Tư Nhược do dự một chút rồi gật đầu: “Đinh Duyệt nói là anh bị đám người nước ngoài bắt nạt.”

“Miệng Đinh Duyệt thật cmn nhanh, không đeo thắt lưng à?”

“Là em lo lắng cho anh, nên nhất định phải hỏi…”

“Lo lắng thì không cần lo lắng, làm ăn mà, ai mà không bị đâm sau lưng chứ, nhưng chỉ là thấy khó chịu thôi.”

“Vậy… vậy phải làm thế nào mới không khó chịu nha?”

Giang Chu kinh ngạc nhìn nàng, bỗng nhiên lại nhếch mép lên: “Hay là em để anh đánh một trận, như vậy có thể anh sẽ vui vẻ.”

Phùng Tư Nhược bỗng nhiên nhếch chân lên, rất nghiêm túc mà nhìn Giang Chu: “Không… không cho phép đánh mông!”

“Trời ạ, Phùng Tư Nhược, em lại học được bản lĩnh nữa rồi à, còn đoán được cả suy nghĩ của anh nữa hả?”

“A? Không nên không nên không nên!”

“Em có biết rằng, có một vài suy nghĩ mà đã xuất hiện thì rất khó biến mất không?”

“Giang Chu thối, anh lại muốn bắt nạt em…”

Giang Chu đặt nàng nằm ngang trên đùi, không cho phép từ chối luôn.

Sau đó, hắn nhẹ nhàng nâng tay lên, rồi đánh hai cái vào mông nàng.

Cùng lúc đó, Phùng Tư Nhược đạp đạp bàn chân nhỏ, giãy dụa hai cái.

Sau đó lại dùng giọng nói nhỏ bé để hừ hừ hai tiếng, biểu đạt sự bất mãn của mình.

Dĩ nhiên, trong tình yêu thì đánh là thân mà mắng là yêu.

Cho nên Giang Chu cũng không có khả năng đánh thật.

Hắn chỉ hơi khom lòng bàn tay lại, để có thể tạo ra âm thanh vang hơn mà thôi.

Chương 847 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!