“Có thấy thoải mái hơn chút nào không?”
“Ừm, đúng là đã vui vẻ hơn rất nhiều rồi.”
Phùng Tư Nhược cắn môi: “Vậy anh… anh đánh tiếp đi.”
Giang Chu đưa tay ôm nàng vào trong lòng: “Không cần, anh biết em muốn anh vui vẻ, nhưng làm như vậy thì không giải quyết được gì.”
“Vậy phải làm sao nha?”
“Quay lại làm tiểu nhân, rồi đâm chết bọn họ.”
“Có tác dụng sao?”
Giang Chu nhìn về phía trước: “Chắc là vô dụng, bằng không thì anh đã trở thành nhà giàu nhất thế giới từ lâu rồi.”
Phùng Tư Nhược tựa trong ngực Giang Chu, quơ quơ hai chân: “Em không dùng nhiều tiền… Em rất dễ nuôi…”
Giang Chu không khỏi hơi động lòng, nhẹ nhàng ngăn cái miệng nhỏ nhắn của nàng lại.
Lúc này, Phùng Tư Nhược ngoan ngoãn rúc vào trong ngực của hắn, chậm rãi nhắm mắt lại.
Giữa trưa ngày hôm sau, sau khi rời khỏi tòa nhà dạy học.
Giang Chu dẫn Phùng Tư Nhược đi ăn cơm ở nhà ăn.
Chỉ là còn chưa ăn được ai miếng, Đinh Duyệt bỗng nhiên gửi một tin nhắn SMS đến.
Theo như lời nói của Đinh Duyệt, tất cả đoàn đại biểu của SoftBank đã xuất hiện trong ByteDance vào ngày hôm nay. Tổng cộng có mười tám người, không thiếu một ai.
Nếu như Trương Minh và Charles gặp mặt với danh nghĩa là bạn cũ.
Như vậy 18 người đều đến đông đủ rồi, hàm nghĩa trong đó không cần nói cũng biết.
Xem ra ngày hôm qua vạch mặt, đã cho bọn họ can đảm để đánh đến cùng rồi.
Bọn họ không đánh diễn trò nữa, mà thẳng thắn luôn, làm tất cả mọi chuyện cho xong xuôi luôn.
Nói là vò mẻ không sợ sứt cũng tốt, nói là không sợ hãi cũng được.
Nói tóm lại, bọn họ không muốn tiếp tục lá mặt lá trái nữa.
“Mẹ kiếp, còn kiêu ngạo hơn cả mình.”
Giang Chu đọc nội dung tin nhắn xong, không khỏi bắt đầu hùng hùng hổ hổ.
Từ khi trọng sinh đến giờ, đây là nguy cơ đầu tiên mà hắn không tìm ra biện pháp để phá giải.
Cũng là lần đầu tiên hiểu được bốn chữ ‘lòng người không già’ này.
Cơ hội phá cục ở nơi nào? Rốt cuộc thì cơ hội phá cục nằm ở nơi nào?
Chẳng lẽ ông đây trọng sinh xong mà còn không có một chút may mắn nào của Khí Vận Chi Tử à?
Giang Chu hít sâu một hơi, nhất thời lại không muốn ăn nữa.
Thế là sau khi ăn cơm trưa xong, hai người lại đi vào rừng cây nhỏ.
Sau đó, cái mông của Phùng Tư Nhược lại phải ‘chịu khổ’.
Có điều, Phùng ngốc manh cũng hiểu, Giang Chu thật sự là đang rất buồn phiền.
Cho nên nàng không dám phản kháng, cũng không dám hỏi.
Toàn thân nàng đều trở nên đáng thương và bất lực, chỉ biết hừ hừ vài tiếng.
Cùng lúc đó, trong tòa nhà tổng bộ của ByteDance.
Đoàn đại biểu 18 thành viên của SoftBank đã được mời vào phòng họp ở tầng 12.
Mà Trương Minh và một đám quản lý cao tầng khác thì đều ngồi ở trong phòng họp.
Mấy chục người bắt đầu trò chuyện vài câu bằng tiếng Anh.
Đại khái chính là: “How are you?”
“I am fine, thank you, and you?”
Ngay sau đó, cuộc họp mới bắt đầu thảo luận về đề tài chính.
Đề tài này chính là bắt tay nhau kiềm chế cổ phần của tập đoàn Chu Tinh, trực tiếp thay đổi kết cấu cổ quyền của ByteDance.
Trong đó, có một ít người cẩn thận vẫn cho rằng Giang Chu sẽ có hành động nào đó, không thể không phòng.
“Người này dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, hai năm đã kéo được trăm tỷ, tuyệt đối không phải là một kẻ ngu.”
“Không sai, người như vậy, tuyệt đối sẽ không chịu thua đơn giản đâu.”
“E rằng người này còn có chuẩn bị ở sau, chờ chúng ta hành động thì mới bắt đầu ra chiêu.”
Trương Minh không khỏi cười nhẹ khi nghe thấy mấy câu này.
Sau đó, anh ta lấy một bản tài liệu ra, đặt lên trước mặt đoàn đại biểu.
“Giang Chu đúng là không phải một tên ngu, nhưng cục diện bây giờ đã là tử cục, dù có là thiên tài thì cũng phải bó tay chịu trói.”
“Trong tay Giang Chu không có nhiều tài chính, muốn đốt tiền với SoftBank thì chính là lấy trứng chọi đá.”
“Mà ByteDance không phải hạng mục có lợi nhuận duy nhất ở dưới cờ tập đoàn Chu Tinh, trong tay Giang Chu còn có Kinh Đông, iQiyi, Tiểu Hồng Thư…”
“Cho nên coi như Giang Chu mất khống chế với ByteDance, thì vẫn có thể kiếm được rất nhiều tiền.”
“Căn cứ vào tình hình này, tôi cho rằng Giang Chu tuyệt đối sẽ không có can đảm để cá chết lưới rách đâu.”
Đoàn đại biểu nghe Trương Minh nói xong, bắt đầu lật tài liệu ra xem.
Sau đó bọn họ lại châu đầu ghé tai để thảo luận một phen, cuối cùng cũng gật đầu.
Trương Minh nhìn thấy một màn này, không khỏi nở một nụ cười tự tin.
Anh ta đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ khi anh ta tiếp nhận đầu tư của tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh rồi.
Lại chuẩn bị thêm hơn một năm, vụng trộm động tay chân vào báo cái tài vụ.
Hiện giờ lại kéo SoftBank đến trợ giúp.
Nhất định là có thể đuổi tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh ra khỏi cửa.
Hơn nữa, Trương Minh còn cho rằng, thật ra thì Giang Chu này chỉ hơi may mắn một chút mà thôi.
Còn trong giới thương nghiệp này, Giang Chu hoàn toàn chẳng là cái gì cả.
Hiện giờ, kế hoạch đã đến bước cuối cùng rồi.
Giang Chu chỉ biết trợn tròn mắt lên mà nhìn, chứ không thể làm được cái gì cả.
Chương 848 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]