Trong nháy mắt, kỳ nghỉ hè đã đến gần.
Thời tiết nóng bức cũng lập tức kéo đến.
Đám sinh viên không ngủ nổi vì nóng, chỉ có thể oán trách.
Bọn họ dồn dập viết thư cho phòng giáo vụ, yêu cầu trường học lắp điều hòa trong ký túc xá.
Có điều, trường học còn chưa kịp trả lời.
Một cơn mưa to bất ngờ đã làm nhiệt độ giảm xuống vài phần.
Ngay sau đó, hồ nước phía sau trường học cũng bị rót đầy.
Làm cho mấy đêm gần đây, đám học sinh đều có thể nghe thấy tiếng bơi lội và ồn ào ở khắp nơi.
Có điều, cơn mưa này cũng không định dừng lại ở đây.
Mãi cho đến sáng sớm ngày hôm sau.
Vẫn có tiếng mưa rơi bên ngoài cửa sổ, cũng kèm theo đó là những tiếng sấm chớp.
“Loại thời tiết này, quả nhiên là thích hợp ngủ nướng.”
“Tư Nhược, hay là trưa nay chúng ta trốn học nhé?”
Đinh Duyệt ngồi dậy từ trên giường ở trong ký túc xá, trong lòng lại nảy sinh ý tưởng đại nghịch bất đạo.
Sau đó, Đinh Duyệt muốn kéo thêm một đồng bọn, cho nên nhìn về phía chị em tốt của mình.
Đinh Duyệt đã rời khỏi ByteDance được một tuần rồi.
Dù sao thì chuyện cũng đã đến trình độ này, có quấy rối và gây sự cũng không có ý nghĩa gì.
Có điều, trước khi trở về, Đinh Duyệt còn cầm đầu tổ chức một buổi team building quy mô lớn.
Toàn bộ hoạt động đã hao tổn 100 ngàn đồng.
Hầu như là nửa nhân viên của công ty đã đi theo Đinh Duyệt du xuân ngoạn thủy ba ngày.
Lãnh đạo cao tầng của ByteDance vốn không đồng ý cho Đinh Duyệt làm như vậy.
Đầu tiên là vì cảm thấy lãng phí thời gian, thứ hai là nhân viên đi chơi hết thì ai làm việc?
Nhưng khi nghĩ đến chuyện sắp xong xuôi hết rồi, nên bọn họ cũng không muốn phức tạp.
Lại cảm thấy hành vi này đại biểu cho nỗi niềm bất đắc dĩ sau cùng của Giang Chu.
Vì vậy, bọn họ thương lượng tới thương lượng lui, cuối cùng lại đồng ý rồi.
Chuyện này làm cho hình tượng của Đinh Duyệt ở trong lòng nhân viên đã càng cao lớn hơn.
Có điều, cũng chẳng có tác dụng mẹ gì.
Bởi vì Đinh Duyệt cũng hiểu, đây là quật cường sau cùng của mình.
100 ngàn đồng là rất nhiều đối với một người bình thường.
Nhưng đối với loại công ty lớn như ByteDance thì căn bản là chín trâu mất một sợi lông.
Coi như ngày nào Đinh Duyệt cũng tổ chức team building, thì cũng không thể giúp Giang Chu làm cho ByteDance nghèo hơn được.
“Trốn học là không tốt.”
“Hơn nữa, đã sắp nghỉ hè rồi, sau này có thể ngủ nướng rồi.”
Lúc này, Phùng Tư Nhược ngồi dậy từ trên giường, dáng vẻ xinh đẹp và ngây thơ.
Thật ra thì nàng cũng hơi muốn trốn học và ngủ nướng.
Bởi vì ngày mưa tầm tã như này, quả thực là làm cho người ta muốn ngủ.
Thế nhưng mà nàng lại nhớ Giang Chu, cho nên muốn đi học để gặp Giang Chu.
Bởi vậy, mặc kệ là mưa hay nắng thì nàng vẫn cứ đi học như bình thường.
Nhưng Phùng Tư Nhược vừa dứt lời, nàng bỗng nhiên cau mày lại.
Sau đó vội vội vàng vàng nhảy xuống giường, chạy cộc cộc cộc vào trong phòng vệ sinh ở ký túc xá.
Ngay sau đó, Đinh Duyệt liền nghe thấy những âm thanh nôn mửa.
Điều này làm cho Đinh Duyệt cảm thấy hơi kỳ lạ, thế là cũng nhảy xuống giường theo.
“Tư Nhược, bạn trúng gió à?”
Phùng Tư Nhược ói xong liền đi ra khỏi phòng vệ sinh, mờ mịt luống cuống mà lắc đầu: “Không biết nha…”
Đinh Duyệt đưa tay sờ lên trán của Phùng Tư Nhược: “Có cảm thấy chóng mặt như say xe không?’
“không có.”
“Vậy thì chắc là không sao đâu.”
Phùng Tư Nhược gật đầu, bỗng nhiên lại cảm thấy hơi buồn nôn, thế là lại chạy vào trong phòng vệ sinh lần nữa.
Dạo này nàng luôn có loại cảm giác kỳ quái này.
Sáng sớm vừa rời giường đã muốn nôn ọe, đánh răng cũng muốn nôn ọe.
Hơn nữa, lại ăn không ngon miệng, luôn cảm thấy cơ thể hơi mệt mỏi.
Nhưng bởi vì mấy ngày hôm nay quá nóng, đại đa số học sinh không cẩn thận mà bị cảm nắng đều có loại phản ứng này.
Cho nên Phùng Tư Nhược cũng không coi ra gì, chỉ cho rằng mình bị nóng quá thôi.
“Tư Nhược, bạn vẫn khỏe chứ?” Đinh Duyệt gõ cửa nhà vệ sinh, ân cần hỏi han một phen.
Lúc này, Phùng Tư Nhược có hơi suy yếu mà đứng lên, nói một câu không sao.
“Hay là mình gọi điện thoại cho Giang Chu, để Giang Chu đưa bạn đi khám nhé?”
“Không cần…”
“Vì sao?”
Phùng Tư Nhược mở cửa, nhăn mũi một cái: “Dạo này Giang Chu rất buồn phiền, mình không muốn làm phiền.”
Đinh Duyệt nhịn không được mà lầu bầu một tiếng: “Cái tên này thực sự là có phúc nên mới tìm được một cô bạn gái ngoan ngoãn như bạn.”
“Mình mới là người có phúc.”
“Đúng đúng đúng, hai người đều có phúc.”
Phùng Tư Nhược cười ngọt ngào một tiếng, sau đó bắt đầu đánh răng.
Đinh Duyệt thấy thế cũng bắt đầu đánh răng rửa mặt, rửa rửa rồi lại bắt đầu thở dài.
Haiz, lãng phí một ngày mưa rồi, đáng tiếc thật.
Sau khi rửa mặt xong, hai chị em đi ra khỏi ký túc xá.
Sau đó, hai người đi xuyên qua từng tòa ký túc xá, đi đến đường chính.
Lúc này, mặt trời vừa mới ló đầu ra.
Độ ẩm trong không khí vẫn khá cao, nhiệt độ cũng coi như là mát mẻ.
Chương 849 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]