Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 850: CHƯƠNG 850: PHÙNG VIỄN SƠN LẠI CMN TỔ CHỨC DẠ TIỆC TỪ THIỆN?

Dựa theo tốc độ như mọi khi, thì lúc này hai người phải đến nhà ăn ăn sáng rồi mới đúng.

Nhưng không biết vì sao, Phùng Tư Nhược lại cảm thấy buồn nôn khi vừa đến cửa nhà ăn.

Hình như vị giác và khứu giác của nàng đang bài xích cái mùi vị nhiều dầu mỡ ở trong này vậy.

“Làm sao vậy?”

“Đinh Duyệt, bạn ăn đi, mình không ăn.”

Mặt Đinh Duyệt đầy dấu chấm hỏi, ánh mắt có hơi mờ mịt: “Vì sao? Đã đến rồi mà!”

Phùng Tư Nhược phồng má lên, bản thân nàng cũng không biết lý do nữa: “Mình… Mình chỉ không muốn ăn thôi.”

“Sáng nay có bốn tiết, không ăn sẽ không chịu nổi đâu, hơn nữa lượng đường trong máu của bạn vốn đã thấp rồi.”

“Nhưng mà mình vừa ngửi mùi là đã thấy buồn nôn rồi.”

“Thế à, hay là mình ăn xong liền mang cho bạn nhé?”

“Ừm!”

Đinh Duyệt nhìn ngó bốn phía: “Vậy mình đi ăn cơm, bạn đi đâu?”

Phùng Tư Nhược chỉ chỉ tòa nhà dạy học: “Mình đến lớp học trước nha.”

“Vậy… vậy cũng được.”

“Ừm, lát nữa gặp!’

Phùng Tư Nhược nhìn bóng lưng của Đinh Duyệt, lại hít một hơi nho nhỏ.

Sau đó, nàng quay đầu trở lại đường chính, bắt đầu đi trên con đường mưa để đến tòa nhà dạy học.

Nàng vẫn hơi buồn nôn, nhưng vẫn đỡ hơn một chút so với lúc nãy.

Chỉ là hy vọng mình thật sự không bị cảm nắng.

Bởi vì nàng nghe nói bị cảm nắng rất phiền phức.

Nàng sợ Giang Chu sẽ lo lắng khi biết chuyện.

Cùng lúc đso, trên con đường chính giữa nhà ăn và tòa nhà dạy học.

Giang Chu dừng xe, sau đó lấy một điếu thuốc ra rồi châm lên.

Hắn vốn đã không hoàn toàn bỏ được cái thói hư tật xấu này, lại thêm dạo này quá nhiều chuyện buồn bực, cho nên tần suất hút càng ngày càng nhiều.

Giang Chu hít sâu một hơi, có hơi bất đắc dĩ mà lắc đầu.

Nhưng ngay sau đó, hắn liền nhìn thấy một bóng dáng nho nhỏ đang đi trên lối đi bộ.

Nàng mặc một chiếc váy có in hoa, đi ở phía sau đám sinh viên.

Dáng người 1m7 của nàng hiện ra vô cùng cao ráo so với đám sinh viên chung quanh.

Nhất là làn da trắng như tuyết kia, quả thực là giống như tiên nữ xuất hiện ở trong rừng sau cơn mưa.”

Môi hồng răng trắng, không thấy một chút dấu vết trang điểm nào ở trên mặt.

Nhưng chỉ như vậy thôi cũng đã đủ xinh đẹp rồi.

“Phùng Tư Nhược!”

Giang Chu đẩy cửa xe ra, sau đó vẫy vẫy tay với nàng.

Lúc này, đám sinh viên ở ven đường đều quay đầu nhìn qua, rồi lại nhìn về phía cô gái ở phía sau.

Phùng Tư Nhược hơi ngẩng đầu lên, nàng vừa nhìn thấy Giang Chu, hai mắt liền sáng lên.

Thế là nàng chạy qua bên đó, khóe miệng còn nở một nụ cười đáng yêu.

“Anh đến sớm thế.”

“Sớm cái rắm, sao em không đi ăn cơm, Đinh Duyệt đâu?”

“Đinh Duyệt đi ăn cơm ở nhà ăn rồi.”

“Đinh Duyệt đi ăn cơm, tại sao em không đi?”

“Em… em không đói bụng, không muốn ăn.”

Phùng Tư Nhược có chút chột dạ mà cúi đầu xuống, hàng mi tinh tế hơi run lên.

Nàng không muốn nói chuyện mình thấy hơi khó chịu cho Giang Chu biết.

Bởi vì nàng biết, dạo này Giang Chu đang rất phiền muộn vì chuyện của công ty.

Nếu như nàng nói mình khó chịu, vậy nhất định là Giang Chu sẽ lo lắng hơn.

Giang Chu bắn tàn thuốc đi, đưa tay kéo vòng eo tinh tế của nàng qua, để cho nàng tiến lại gần mình, gần đến mức có thể nhìn thấu đôi mắt xinh đẹp của nàng.

“Hôn một cái.”

“Ừm!”

Phùng Tư Nhược ngoan ngoãn đưa mặt qua, gò má đã nhiễm một tầng đỏ ửng.

Nhưng nàng còn chưa kịp hôn lên, bỗng nhiên lại cảm thấy buồn nôn, thế là vội vàng lùi lại một bước.

“???” Giang Chu không khỏi trợn tròn mắt lên: “Làm sao vậy?”

Phùng Tư Nhược che cái miệng nhỏ nhắn của mình, hừ hừ hai tiếng: “Không nên hút thuốc lá nha…”

“Trước kia có thấy em phản ứng lớn như vậy đâu!’

“Trước đây không hút.”

Giang Chu hơi sững sờ, bỗng nhiên hắn ý thức được một chuyện, mình chưa từng hôn Phùng Tư Nhược sau khi mới hút thuốc lá xong.

Thế là hắn dập điếu thuốc trong tay, rồi tiện tay ném vào trong thùng rác.

Hắn cũng không có suy nghĩ nhiều, mà chỉ coi là Phùng Tư Nhược không thích cái mùi thuốc lá này thôi.

Dù sao thì nàng cũng là tiểu công chúa có hội chứng sợ xã hội nha.

Từ nhỏ đến lớn cũng chỉ có một người bạn là Đinh Duyệt.

Bên cạnh cũng không có ai hút thuốc lá, cho nên không quen mùi thuốc lá cũng là bình thường.

“Đi thôi, anh dẫn em đi ăn cơm.”

Phùng Tư Nhược nhớ lại cảm giác khi ở cửa nhà ăn, nàng hơi ngẩng đầu lên: “Đừng nha, Đinh Duyệt sẽ mang cho em.”

Giang Chu suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Vậy anh dẫn em đi dạo một vòng, sau đó liền đi học.”

“Ừm!”

Thế là hai người bắt đầu đi dạo một vòng quanh hồ, sau đó liền đi vào tòa nhà dạy học, tìm một chỗ gần cửa sổ trong phòng học rồi ngồi xuống.

Không khí sau cơn mưa khá là tươi mát.

Gió từ bên ngoài cửa sổ thổi vào, làm cho hô hấp cũng sảng khoái hơn.

Lúc này, đã là bảy rưỡi sáng, tiết thứ nhất vẫn chưa bắt đầu.

Các bạn học lục tục kéo đến hành lang.

Bọn họ nhìn thấy hình ảnh Giang Chu và Phùng Tư Nhược trò chuyện trời đấy, không khỏi cảm thán một câu.

Mẹ kiếp, yêu đương thực sư có thể để cho người ta chăm chỉ.

Chương 850 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!