Đúng lúc này, Đinh Duyệt đã ăn xong bữa sáng ở nhà ăn, sau đó liền cầm theo một túi bánh bao, vui vẻ chạy vào lớp học.
“Tư Nhược, ăn sáng đi!”
“Vẫn còn nóng hổi đấy, mình đã chạy rất nhanh đấy.”
“Còn cả cái này nữa, cháo bát bảo không đường.”
Phùng Tư Nhược ồ một tiếng, cầm lấy cái túi ở trong tay Đinh Duyệt.
Nhưng không biết vì sao, nàng lại có một loại cảm giác nuốt không trôi khi nhìn cái bánh bao trước mặt.
Nàng không thấy ngon miệng, thật sự là không thấy ngon miệng.
Thậm chí còn có hơi buồn nôn.
Nhất là khi tưởng tượng đến nhân thịt ở bên trong, thì loại cảm giác này càng ngày càng mạnh hơn.
Nhưng mà, bình thường nàng cũng không phải một tiểu thư kén cá chọn canh nha.
Phùng Ngốc Manh trì độn vẫn không ý thức được điểm quan trọng của vấn đề.
Nàng chỉ tưởng rằng mình bị cảm nắng thật, cho nên bây giờ ăn cái gì cũng thấy không ngon miệng.
Bên kia, Giang Chu và Đinh Duyệt cũng không để ý đến Phùng Tư Nhược có ăn sáng hay không.
Bởi vì bây giờ hai người họ đang nói chuyện về vấn đề của ByteDance.
“Lần trước bọn họ đã mở hội nghị, tôi còn đi nghe trộm.”
Giang Chu hơi cau mày: “Nghe thấy cái gì không?”
Đinh Duyệt lấy điện thoại di động ra xem một chút: “Mùng năm tháng sau, SoftBank chính thức tiến hành đầu tư cho ByteDance.”
“Hai tuần sau à?”
“Ừm!’
Giang Chu có chút khó tin: “Bà có thể nghe được tin tức quan trọng như vậy á?”
Đinh Duyệt thả điện thoại di động xuống: “Hiện giờ bọn họ đã không sợ hãi rồi, đương nhiên cho rằng tôi nghe thấy cũng không sao cả.”
“Điều này cũng đúng…”
“Chắc là ông có chuẩn bị ở sau nhỉ? Định bao giờ mới ra tay?”
Giang Chu cười lạnh một tiếng: “Tôi định trần truồng mà chạy ở trong tòa nhà của ByteDance vào ngày mùng năm tháng sau, bà có muốn chạy cùng không?”
Đinh Duyệt nhịn không được mà rùng mình một cái: “Ông muốn đi thì tự đi đi, tôi vẫn là một cô gái trong sạch đấy.”
“Con gái thì sao vậy, nói không chừng bà vừa cởi quần áo để khoe dáng người, thì sẽ có bạn trai ngay.”
“Cút đi, tôi mới không phải ngu xuẩn!”
Giang Chu cười nhẹ một tiếng, thuận tay véo một miếng bánh bao của Phùng Tư Nhược rồi nhét vào trong miệng.
Giờ phút này, biểu cảm của hắn cực kỳ trầm trọng.
Chỉ còn một chút thời gian, cơ hội phá cục rốt cuộc có xuất hiện hay không?
Nếu như có, vậy nó sẽ xuất hiện ở dưới loại hình thức nào?
Cũng không thể có một khoản tiền từ trên trời rơi xuống đầu mình chứ?
Giang Chu suy tư một chút, lòng thầm nói có nên gọi điện thoại cho gia đình không đây.
Hỏi xem mình có ông hai hoặc bác cả nào đó đã thất lạc từ khi còn nhỏ không.
Lại còn là loại gần đất xa trời, dưới gối không con.
Sau đó muốn kiểm tra mình, để cho mình tiêu hết một tỷ trong vòng một tháng…
Ngay khi Giang Chu đang suy tư về vấn đề này.
Tiếng chuông leng keng vang lên, kéo hắn trở về với hiện thực.
Giang Chu cầm điện thoại di động lên, nhìn thoáng qua một cái.
Không phải tin nhắn QQ, cũng không phải SMS, mà là hòm thư.
…
Thư mời: Chân thành mời Giang Chu tiên sinh tham gia buổi dạ tiệc từ thiện do Phùng Viễn Sơn tiên sinh tổ chức vào ngày 25 tháng này.
Buổi dạ tiệc từ thiện này có các nhân vật nổi tiếng ở trong giới thương nghiệp Bắc Hải tham gia, chỉ vì quyên tiền xây trường tiểu học hy vọng cho các học sinh vùng núi xa xôi.
Thiện ý không phân cao thấp, việc thiện ấm áp nhân gian.
Địa điểm: Minh Tiềm Sơn Trang số 888 Bắc Hải.
Người mời: Phùng Viễn Sơn.
…
Ánh mắt Giang Chu hơi cứng lại, trên đầu đầy những câu hỏi vì sao.
Đậu xanh rau muống, thế mà Phùng Viễn Sơn lại chống đỡ được nửa năm, đến giờ vẫn chưa chết.
Hơn nữa, chẳng những không chết, mà còn muốn tổ chức dạ tiệc từ thiện lần nữa.
Phùng Viễn Sơn phải tắt thở ở trước mặt mọi người thì mới vui vẻ được à?
Khối u của ông lão này lan lên đầu rồi sao?
Có điều… Giang Chu suy nghĩ một chút, thì cũng hiểu loại hành vi này của Phùng Viễn Sơn.
Phùng Ngạo kia chưa từng cống hiến gì cho Phùng gia cả.
Trình độ học vấn lại thấp, cơ bản là không có đầu óc kinh doanh.
Lại còn được sinh ra ở một huyện nhỏ, về mặt thân phận là không thích hợp với những người ở tầng lớp thượng lưu.
Phùng Viễn Sơn muốn giao gia sản cho Phùng Ngạo, là có mạo hiểm ở một mức độ nào đó.
Cho nên Phùng Viễn Sơn mới tổ chức buổi dạ tiệc từ thiện này, mời các nhân vật nổi tiếng đến, rồi tuyên bố tin tức này, để cho tất cả mọi người làm chứng.
Loại hình vi này cũng không khác gì chuyện tuyên thệ ở trước mặt mọi người cả.
Tuyên bố một chuyện ở trước mặt rất nhiều người, nhân chứng lại đều là người của tầng lớp thượng lưu.
Như vậy thì ở một mức độ nào đó, chuyện này cũng trở thành đại cục đã định.
Giống như là câu Quân Vô Hí Ngôn của cổ đại vậy.
Coi như mấy người Phùng Sùng và Phùng Nhạc có chút thủ đoạn ở phía sau, muốn kéo Phùng Ngạo xuống, thì bọn họ cũng phải cảnh giác với dư luận và cách nhìn của người khác với Phùng gia.
Chương 851 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]