Giang Chu mở hòm thư ra, ngón tay tung bay, đánh một hàng chữ.
“Ông đây không đi!”
Sau đó, hắn liền gửi đi, rồi yên lặng.
Đúng lúc này, Giang Chu quay đầu nhìn về phía Phùng Tư Nhược.
Lúc này Phùng Tư Nhược cũng quay đầu nhìn Giang Chu.
“Làm sao vậy?”
“Ông nội bảo em về nhà một chuyến.”
Ông nội bảo em về nhà một chuyến.
Như vậy, chứng tỏ là Phùng Viễn Sơn đã đích thân liên lạc với Phùng Tư Nhược.
Phùng Viễn Sơn lại muốn giở trò quỷ gì đây?
Bây giờ, thời gian đã trôi qua nửa năm rồi.
Trước đó Giang Chu còn tưởng rằng Phùng Viễn Sơn đã bệnh đến thời kỳ cuối rồi.
Nhưng không ngờ Phùng Viễn Sơn vẫn còn có thể nhắn tin.
Mạng của người kẻ tiền đều cmn cứng như vậy sao?
Giang Chu cau mày một cái.
Sau đó, hắn cầm điện thoại di động của Phùng Tư Nhược lên xem.
“Đây là Phùng Viễn Sơn gửi cho em à? Sao em lại biết?”
Phùng Tư Nhược đưa tay chỉ: “Đây là dãy số của ông nội.”
Giang Chu nhìn bốn cái số 0001 ở trên đó, lập tức hiểu ra: “Là dãy số của tập đoàn à, bảo sao em lại nhận ra.”
Dãy số di động của tập đoàn là phục vụ cung cấp cho các xí nghiệp lớn.
Loại phục vụ này dãy số độc lập khác với những số điện thoại ở bên ngoài.
Chủ tịch hội đồng quản trị là 0001, phó chủ tịch hội đồng quản trị là 0002, 0003. .. cứ thế mà suy ra.
Đây là vì thông tin thuận lợi hơn.
Các xí nghiệp và tập đoàn lớn đều có loại phục vụ này.
Nhưng những người không được gia nhập vào những dãy số này sẽ không gọi được vào số này.
Cho nên Phùng Tư Nhược biết cái dãy số 0001 này là của ông nội mình.
“Thế mà ông lão này lại đích thân gửi tin nhắn cho em á?”
Phùng Tư Nhược ngước mắt lên: “Đây cũng là lần đầu tiên em nhận được.”
Giang Chu gật đầu, rồi gõ một hàng chữ: Bà đây không đi!
“Trả lời như vậy có được không?”
Phùng Tư Nhược trợn tròn mắt lên: “Không được không được, nói thế nào thì đây cũng là ông nội nha.”
Giang Chu mỉm cười, xóa dòng chữ đó đi: “Anh đùa em thôi.”
“Hừ!’
Sau khi tan học, Giang Chu đưa Phùng Tư Nhược đến ăn cơm ở nhà ăn.
Sau đó, hắn nhân thời gian này để gọi điện thoại cho cha vợ.
Phùng Sùng đã biết chuyện dạ tiệc từ thiện.
Hiển nhiên điều này không phải là bí mật gì.
Hơn nữa, ngay tại mấy hôm trước, công ty trong tay ông và Phùng Y Vân đã bị thu hồi.
Như vậy chứng tỏ là Phùng Viễn Sơn đã chuẩn bị đầy đủ.
Phùng Viễn Sơn thu hồi tất cả quyền lực của Phùng gia về tay mình, rồi sẽ giao toàn bộ gia sản của mình cho người kia.
Sau khi buổi dạ tiệc từ thiện này kết thúc, Phùng gia sẽ có chủ nhân mới.
Đến khi đó, nhất định sẽ xuất hiện rất nhiều biến cố.
E rằng già trẻ trai gái nhà Phùng Sùng đều phải rời khỏi Minh Tiềm Sơn Trang.
Giống như Phùng Nhạc vậy.
“Mẹ kiếp, đã nói là chia một nửa cho mình rồi cơ mà!?”
“Cái lão già nào, thật cmn không giữ lời.”
“Vốn tưởng rằng đi tế bái Tiêu Bồi Bồi xong thì ông ta sẽ hiểu ra cái gì đó, kết quả lại chẳng có tác dụng mẹ gì.”
Giang Chu cúp điện thoại, quay đầu nhìn về phía Phùng Tư Nhược.
Cô bé này vẫn không muốn ăn cơm, mà chỉ nhìn chằm chằm vào đồ ăn ở trước mặt, giống như là không biết nên ăn thế nào vậy.
Ánh mắt ngơ ngác, ngồi mãi mà không thể cầm đôi đũa ở trước mặt lên.
“Sao em không ăn?”
Phùng Tư Nhược hơi luống cuống, hơi ngước mắt lên nói: “Ăn rồi?”
Giang Chu trợn tròn mắt: “Chỉ ăn một mẩu bánh bao thế thôi á?”
“Dạo này tăng cân nha.”
Phùng ngốc manh vươn tay, vỗ vỗ cái bụng dưới qua lớp quần áo.
Giang Chu nheo mắt lại: “Nào, vén áo lên cho anh xem cái bụng nhỏ!”
“Không được, về nhà rồi xem…”
“Anh không tin em chỉ ăn một chút như thế mà cũng có thể béo!’
“Là béo thật!”
Phùng Tư Nhược ôm chặt áo của mình hơn một chút, thân thể hơi nghiêng về phía trước.
Quả nhiên, cái bụng dưới của nàng hơi nhô lên, nhìn qua có vẻ như là tăng cân thật.
Thế nhưng mà… hình như tình hình này hơi khác biệt với cả béo, bởi vì trên mặt và trên đùi đều không có thêm chút thịt nào.
Làm sao hết lần này đến lần khác lại chỉ có cái bụng mới có thêm thịt chứ?
Hơn nữa, ngày nào cô bé này cũng ăn cơm chung với mình mà.
Mình chỉ hận không thể ăn nhiều hơn một chút, trái lại Phùng Tư Nhược còn có thể tăng cân?
Chẳng lẽ năng lực hấp thụ của cô bé này tốt hơn mình sao?
Có điều, người ta thường nói con trai hấp thụ tốt hơn con gái mà.
Nhưng hắn lại không thể phản bác lại khi nhìn thấy cái loại chứng cứ này.
Cho nên Giang Chu cũng không ép nàng ăn cơm nữa.
Phùng Tư Nhược thấy thế liền thở phào một hơi, nàng cũng hơi yên lòng.
Sau đó, nàng cầm đũa lên, rồi gắp đùi gà trong khay của mình qua cho Giang Chu.
Giang Chu gặm hai miếng đùi gà, bỗng nhiên lại mở miệng.
“Ngày kia là nghỉ hè rồi, anh dẫn em về nhà nhé.”
Hai mắt Phùng Tư Nhược bỗng nhiên hơi sáng lên: “Ừm!”
Chương 852 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]