Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 853: CHƯƠNG 853: KHÔNG SÙNG BÁI ANH, THÌ SAO LẠI THÍCH ANH!

Giang Chu sờ sờ đầu của nàng: “Còn nhớ chuyện anh đã nói với em không?”

“Chuyện gì nha?”

“Bác cả của em sẽ thừa kế toàn bộ Phùng gia, nhà em có thể phải dọn ra ngoài.”

Phùng Tư Nhược hơi há miệng: “Ngay tại lúc này sao?”

Giang Chu gật đầu: “Không kém bao nhiêu đâu, muộn nhất cũng không vượt qua một tháng.”

“Cha sẽ thấy rất khó chịu nha.”

“Nếu như là anh thì anh cũng cmn chửi loạn lên rồi, chứ đừng nói đến cha vợ.”

Lông mi Phùng Tư Nhược hơi run lên: “Thì ra vì thế nên ông nội mới gửi tin nhắn cho em à?”

Giang Chu ừ một tiếng: “Có thể là ông ấy cho rằng tất cả mọi người của Phùng gia đều có mặt thì mới có cảm giác.”

“Ông nội là người xấu.”

“Cũng không hoàn toàn.”

“Ừm?”

Giang Chu hít sâu một hơi: “Trước kia ông ấy là một người ích kỷ, hiện giờ… ông ấy là một ông già mục nát.”

Phùng Tư Nhược hơi suy nghĩ một chút: “Như vậy mà vẫn không phải là người xấu sao?”

“Không biết có tính hay không, nhưng chắc chắn là hỏng đầu óc rồi.”

“Thế à…”

Phùng Tư Nhược không quá hiểu mấy chuyện ngươi lừa ta gạt này.

Nhưng nàng cũng có một cách lý giải sự vật của riêng mình.

Đó chính là Giang Chu nói cái gì thì nàng cho rằng là cái đó.

Trong chớp mắt, thời gian đã đến buổi chiều.

Thời tiết ở Thượng Kinh rất oi bức, các đám mây cũng xuất hiện nhiều hơn.

Xem ra chiều tối nay sẽ có một cơn mưa rồi.

Có điều, trừ phi là một cơn mưa rất to, bằng không thì sẽ không thể xua tan cái oi bức trong những ngày hè này.

Giang Chu lái xe đến công ty Chu Tinh.

Sau đó, hắn triệu hoán Tiểu Nam Nhi, dùng thân mật để trả tiền một buổi biểu diễn xinh đẹp.

Mãi cho đến khi buổi biểu diễn kết thúc, hai người mới bắt đầu thương lượng công việc.

“Mấy ngày nay, em nhìn chằm chằm vào ByteDance cho anh.”

Tô Nam yên lặng nửa ngày: “Thật sự không có cách nào à?”

Giang Chu khẽ thở dài một hơi: “Chúng ta đã rơi vào bị động từ bước đầu tiên rồi, đến bây giờ vẫn là bị động, cơ bản là không có cơ hội nào.”

“Nếu như SoftBank thật sự đầu tư thành công thì sao?”

“Trước khi anh trở về, cứ kéo dài thời gian với bọn họ đi.”

“Giảm cổ phần?”

Giang Chu lắc đầu: “Gia tăng đầu tư, SoftBank đầu tư bao nhiêu, chúng ta đầu tư bấy nhiêu.”

Tô Nam không khỏi trợn tròn mắt lên: “Đây chính là đốt tiền nha.”

“Cũng không cần thật sự gia tăng đầu tư, dù sao chuyện đầu tư cũng không phải chuyện ngày một ngày hai, cứ cãi vã chán chê đi đã.”

“Làm như vậy có ý nghĩa gì không?”

“Không có ý nghĩa gì, nhưng anh không muốn SoftBank thuận lợi như vậy!”

Tô Nam nhìn Giang Chu với ánh mắt lo lâu.

Trong đôi mắt xinh đẹp viết đầy ưu thương.

“Giang Chu, chắc là bây giờ anh thấy rất phiền muộn nhỉ?”

“Không phải, anh không phiền muộn chút nào, thậm chí còn có hơi vui vẻ.”

Giang Chu cắn răng nở nụ cười, lại nhịn không được mà giơ tay lên ấn ấn hai cái vào huyệt thái dương.

Con bà nó, quả thực là phiền chết đi được.

Các loại chuyện vớ va vớ vẩn đều tập trung lại một chỗ.

Phùng gia, ByteDance.

Cmn không có cái nào là để cho mình bớt phiền cả.

Trừ phi… trừ phi tháo dỡ Phùng gia, rồi lấy một nửa ra dùng tạm.

Giang Chu a một tiếng, sau đó lại cười tự giễu.

Quên đi, cái khả năng này không lớn.

Mình không thể đặt hết tất cả hy vọng vào chuyện này được.

Mẹ kiếp, Giang Chu nghĩ đến đây thì lại giận không có chỗ phát tiết.

Cha vợ của mình của quá cùi bắp rồi.

Lại bị một ông anh ở dưới thôn đi lên chiếm tổ.

Bằng không thì quỹ Y Nhất có thể chống đỡ Chu Tinh thêm một thời gian nữa.

Trong khi Giang Chu nghĩ ngợi, đột nhiên lại cảm giác được có hai bàn tay nhỏ sờ lên trán mình.

Tô Nam đứng ở sau lưng hắn, dùng tay xoa huyệt thái dương giúp cho hắn.

“Không nên tức giận.”

“Anh không tức giận, thắng bại là chuyện bình thường của binh gia, huống hồ còn chưa đến một bước đó.”

Tô Nam bỗng nhiên tiến lại gần hơn, nhẹ nhàng mở miệng nói: “Rõ ràng là anh cũng rất tài giỏi nha.”

Giang Chu đưa tay vỗ nhẹ một cái lên mặt của nàng: “Chẳng mấy khi mới có thể nghe em nói mấy lời này.”

“Thật ra thì em rất sùng bái anh.”

“Thật à?”

Tô Nam khéo léo gật đầu, sau đó lại nhẹ nhàng mổ một cái lên trên lỗ tai của Giang Chu.

Giang Chu nhịn không được mà quay người, có chút hăng hái mà nhìn Tô Nam.

“Tại sao trước kia em không nói? Không muốn anh thoải mái à?”

“Em không nói là vì không muốn anh quá đắc ý.”

Giang Chu suy tư giây lát: “Đừng nói, quả nhiên là anh rất đắc ý.”

Sắc mặt Tô Nam trở nên đỏ hơn: “Nếu em không sùng bái anh, thì sao lại thích anh được.”

“Nói tiếp đi, để anh càng đắc ý hơn.”

“Hết rồi, muốn nghe thêm phải trả tiền.”

Khóe miệng của Giang Chu không khỏi co quắp vài cái: “Em cmn chỉ biết tiền tiền tiền thế thôi à?”

Tô Nam nở nụ cười mang theo một tia giảo hoạt: “Chỉ có trả tiền thì em mới có thể nói mấy lời trái lương tâm như vậy nha.”

“Ý của em là, mấy lời vừa rồi đều cmn là giả?”

Chương 853 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!