Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 854: CHƯƠNG 854: KHÔNG SÙNG BÁI ANH, THÌ SAO LẠI THÍCH ANH! (2)

Tô Nam giảo hoạt nói: “Có thật có giả nha.”

“Bộ phận nào là thật?”

“Giang Chu, em rất sùng bái anh.”

Giang Chu có chút bất ngờ mà ngẩn người: “Sùng bái anh là thật? Vậy giả là cái gì?”

Tô Nam cắn môi: “Em không thích anh, em thích tiền…”

“Đây có coi như là đang tỏ tình không?”

“Hình như là vậy…”

Ánh nắng bên vào tràn vào phòng qua khung cửa sổ.

Hàng mi của Tô Nam bị nhuộm một lớp vàng, lộng lẫy mà linh động.

Ánh mắt của nàng sáng chói, rực rỡ và nhiệt liệt.

Giống như là ánh tà dương vào chạng vạng tối của mùa thu vậy.

Vào một ngày trời nắng chan chan.

Đại học Thượng Kinh chính thức nghỉ hè.

Giang Chu đưa chìa khóa biệt thự cho mấy người Sở Ngữ Vi.

Cộng thêm Tô Nam, Hoàng Kỳ và cả Hàn Nhu vừa mới trở về.

Bốn cô gái nói là muốn trải qua cả một mùa hè ở cái bể bơi trong biệt thự.

Mà Giang Chu thì dẫn Phùng Tư Nhược và Phùng Y Nhất, cộng thêm cả Đinh Duyệt.

Bốn người ngồi máy bay trở về Bắc Hải ngay trong chiều hôm đó.

Buổi dạ tiệc từ thiện này còn xa hoa và phô trương hơn lần trước.

Rất nhiều truyền thông và báo chí đều đang nhìn chằm chằm vào buổi dạ tiệc từ thiện này.

Hơn nữa, các nhân vật nổi tiếng của giới thượng lưu được mời còn nhiều hơn cả lần trước.

Thậm chí còn có cả ngôi sao hàng đầu cả nước sẽ biểu diễn khai mạc cho buổi dạ tiệc từ thiện này.

Mà dựa theo hình ảnh hiện trường mà Phùng Sùng gửi qua, thì tòa lầu các yến hội kia đã được sửa chữa lại một lần.

Dường như là chuyên môn chuẩn bị cho buổi dạ tiệc từ thiện này vậy.

Khắp nơi trong sơn trang đều là các công nhân đang bận rộn, làm từ ban ngày cho đến khi tối mịt.

Ngay cả khu đón khách ngoài trời kia, cũng đã được lắp thêm rất nhiều đèn đóm nhiều màu sắc.

Tràng cảnh này, hoàn toàn là một trời một vực với lần vụng trộm trang trí trước kia.

Hơn nữa, nhân viên an ninh ở hiện trường cũng tăng thêm rất nhiều.

Bởi vì nhân số trong sơn trang không đủ, nên Phùng Viễn Sơn còn cố tình mời một công ty an ninh chuyên nghiệp đến.

Hơn bảy giờ tối, bốn người Giang Chu xuống máy bay.

Bọn họ vừa đi ra ngoài, thư ký Hồng đã đón bốn người bọn họ trở về Minh Tiềm Sơn Trang.

Lúc này Giang Chu mới biết, thế mà cô bé Đinh Duyệt dữ như hổ này cũng nằm trong danh sách khách mời.

Thậm chí Phùng lão đầu còn sắp xếp chỗ ngồi và chuẩn bị lễ phục cho Đinh Duyệt.

Đinh Duyệt cũng cảm thấy rất buồn bực.

Đinh Duyệt còn tưởng rằng mình được mời là vì mình là bạn của Phùng Tư Nhược.

Cùng lắm là đến xem biểu diễn, vui chơi giải trí mà thôi, nhưng bầu không khí nghiêm túc này lại làm cho Đinh Duyệt thấy hơi e ngại.

Tất cả khách mời của buổi dạ tiệc từ thiện này đều được chăm sóc cẩn thận như vậy sao?

“Giang Chu.”

Giang Chu hơi ngước mắt lên: “Có chuyện gì?”

Đinh Duyệt nuốt nước miếng: “Bọn họ còn làm lễ phục cho tôi nữa.”

“Cho nên?”

“Nhưng mà… làm sao họ lại biết số đo của tôi?”

Giang Chu liếc mắt nhìn Đinh Duyệt một cái: “Có lẽ là cứ làm theo số đo của đàn ông là được rồi.”

Đinh Duyệt lập tức trợn trừng mắt lên: “Cái tên khốn khiếp này, câm miệng đi.”

“Ai bảo bà hỏi tôi.”

“Tôi không hiểu thì mới hỏi chứ.”

Giang Chu suy từ một chút, bỗng nhiên vỗ vỗ thư ký Hồng ở trước mặt: “Không phải ngày mai mới tổ chức dạ tiệc sao?”

Thư ký Hồng gật đầu: “Đúng vậy Giang tiên sinh.”

“Vậy tại sao lại bắt chúng tôi đi qua luôn từ bây giờ?”

“Lão gia muốn gặp ngài một lần trước khi tổ chức dạ tiệc.”

Giang Chu hơi cau mày: “Vậy mấy người Tư Nhược thì sao?”

Thư ký Hồng tằng hắng một cái: “Hai vị tiểu thư và Đinh tiểu thư sẽ đi thử quần áo, nếu như không thích hợp thì có thể sửa luôn tại chỗ.”

“Còn phải sửa chữa luôn tại chỗ?!”

Đinh Duyệt nhịn không được mà che ngực, biểu cảm khá là hoảng hốt.

Thư ký Hồng hơi sững sờ, rồi lại nghĩ đến cái gì đó: “Đinh tiểu thư yên tâm, tất cả Designer của chúng tôi đều là nữ.”

“Vậy cũng không được mà.”

“Hả?”

Giang Chu cười rồi: “Đinh Duyệt sợ chính là nữ.”

Thư ký Hồng không hiểu rõ lắm: “Vì sao?”

“Dáng người quá kém, sợ bị cười nhạo.”

Đinh Duyệt nghiến răng nghiến lợi, chỉ hận không thể xông lên phân cao thấp cũng phân sinh tử với Giang Chu.

Có điều, Phùng Tư Nhược đi tàu xe mệt mỏi, nên lúc này đang nằm ngủ ở trong lòng của Giang Chu.

Làm một người chị em tốt, Đinh Duyệt không thể làm gì khác hơn là nhẫn nhịn.

Nhưng ánh mắt của Đinh Duyệt cũng đã đủ để giết người rồi.

“Anh rể anh rể.”

Trong khi hai người nói chuyện, Phùng Y Nhất bỗng nhiên cầm tay của Giang Chu rồi kéo hai cái.

Giang Chu thấy thế liền quay đầu nhìn về phía nàng.

“Làm sao vậy?”

“Cha nói là, sau khi anh đến Bắc Hải thì đi gặp cha trước.”

Giang Chu xoa xoa đầu của nàng: “Anh biết rồi.”

Thư ký Hồng nhịn không được mà mở miệng: “Giang tiên sinh, hay là đi gặp lão gia trước rồi hãy đi gặp cha vợ ngài.”

“Tôi có suy nghĩ của mình, anh chỉ cần dẫn đường là được.”

“Được rồi.”

Chương 854 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!