Mặc dù trời đã tối, nhưng bên trong Minh Tiềm Sơn Trang vẫn là đèn đuốc sáng trưng như cũ.
Không ít công nhân vẫn đang làm việc, ra ra vào vào ở trong tòa lầu các yến hội.
Tràng cảnh náo nhiệt này, khác biệt một trời một vực với mấy lần Giang Chu đến đây.
Sau khi bốn người xuống xe.
Phùng Tư Nhược, Phùng Y Nhất và Đinh Duyệt đã bị người dẫn đi.
Nói là muốn dẫn các nàng đi thử váy dạ hội, nếu như kích thước không vừa vặn thì có thể sửa chữa luôn.
Mà Giang Chu thì được đưa đến tòa lầu các màu xám, lại đi vào cái thư phòng quen thuộc kia lần nữa.
Hắn đi vào cửa, liền nhìn thấy Phùng Viễn Sơn đang nằm ở trên giường bệnh, trên tay còn có một cuốn sách.
Có vẻ như tình trạng của Phùng Viễn Sơn khá là kém.
Dáng vẻ càng gầy hơn trước kia.
Hơn nữa, bên cạnh giường bệnh còn có một cái máy móc giúp hô hấp.
Trong thư phòng cũng không bật đèn, chỉ có một chiếc đèn bàn là đang sáng.
Ánh đèn lờ mờ chỉ có thể chiếu rọi một góc của căn phòng, nhưng bầu không khí lại không ngột ngạt chút nào.
“Đến rồi à?”
Giang Chu gật đầu: “Ông còn chưa chết à?”
Phùng Viễn Sơn ho khan hai tiếng: “Sắp rồi, tôi có thể cảm nhận được.”
“Ông thật đúng là có thể sống, thế mà lại cmn chịu được nửa năm.”
“Tôi như vậy, đại khái chính là người tốt sống không lâu, tai họa sống ngàn năm nhỉ?”
Giang Chu nghe thấy thế liền vui vẻ: “Tôi phát hiện ra ông định vị bản thân rất chuẩn đấy.”
Phùng Viễn Sơn cười hai tiếng rồi mới mở miệng: “Đừng nói tôi, nói đến cậu đi, nghe nói dạo này cậu rất buồn phiền à?”
“Mẹ kiếp, có người đâm sau lưng tôi, tôi cũng hết cách rồi.”
“Những người làm ăn như chúng ta, thường đi ở bờ sông, nào có không ướt giày.”
Giang Chu bắt chéo hai chân: “Thật ra thì tôi cũng không tính là người làm ăn, tôi chỉ yêu thích đầu cơ trục lợi thôi, nhưng bây giờ lại bị người khác đầu cơ trục lợi, cho nên tôi thấy rất khó chịu.”
Phùng Viễn Sơn khẽ thở dài một cái: “Thương trường như chiến trường, cậu mà không cẩn thận, thì sẽ gặp phải những loại chuyện như vậy thôi.”
“Tôi hiểu rồi, nhưng nói những lời này cũng đã muộn, đâm quá sâu, không rút ra được.”
“Không nghĩ ra biện pháp giải quyết à?”
Giang Chu hơi nhướn mày lên: “Có chứ, ông đưa nửa gia sản mà ông đã đáp ứng cho tôi đi, tôi chỉ dùng nửa phút là có thể đá đám người đó đi.”
Phùng Viễn Sơn mỉm cười, lại quan sát sắc mặt của Giang Chu: “Cái tên nhóc nhà cậu, rốt cuộc thì da mặt của cậu dày bao nhiêu?”
“Mỏng hơn da mặt của ông một chút thôi.”
“Không thể nào, tôi đã già rồi, chỉ còn da bọc xương, còn có thể dày đến mức nào chứ?”
Giang Chu nghe thấy thế liền hơi kinh ngạc: “Dường như giọng điệu của ông rất nhẹ nhàng? Có chuyện gì vậy?’
Phùng Viễn Sơn gật đầu: “Từ sau khi trở về từ Thu Thủy Lăng Viên, tôi đã tự nhốt mình trong phòng một tháng để suy nghĩ, sau đó đã hiểu ra rất nhiều chuyện.”
“Móa, tự nhiên tôi lại cảm thấy rất khó chịu.”
“Vì sao?”
“Giải khai khúc mắc trước khi chết cho ông, tôi con mẹ nó lại không vớt được chút tiền công nào, quả thực là bị chơi chùa mà.”
Phùng Viễn Sơn yên lặng một lát, bỗng nhiên mở miệng: “Có thu được xxx bên kia về không?”
Giang Chu hơi kinh ngạc một chút, sau đó cười khó: “Vẫn chưa, có điều đó là chuyện sớm hay muộn.”
“Vậy thì giá xăng dầu sau này sẽ tăng hay giảm?”
“Mẹ nó, tăng đến hơn 9 đồng một lít, gần 10 đồng luôn, quả thực là tăng đến điên rồi.”
Phùng Viễn Sơn gật đầu: “Còn có chuyện mới mở gì không?”
Giang Chu suy nghĩ một chút: “Rất nhiều rất nhiều, nhưng không biết nên nói từ chỗ nào, dù sao thì cũng rất nhiều.”
“Tốt thật, đáng là tôi không được nhìn thấy.”
“Nói không chừng còn có luân hồi chuyển thế, đầu thai gì gì đó thì sao, không cần quá bi quan.”
Phùng Viễn Sơn cảm thấy có chút đạo lý: “Đúng vậy, nhất định là sẽ có luân hồi, dù sao cậu…”
Giang Chu giơ tay lên, ngăn cản câu nói của Phùng Viễn Sơn: “Ông già, đừng nói vòng nói vo để dụ tôi, tôi không thừa nhận cái gì đâu đấy.”
“Cậu thật sự là quá cẩn thận rồi, tôi là một người sắp chết, ai sẽ tin lời nói của tôi chứ.”
“Tôi không biết ông đang nói cái gì, ông nhất định là bị bệnh nên hồ đồ rồi.”
Phùng Viễn Sơn nhịn không được mà thở dài một cái: “Vậy thì nói về đề tài vừa rồi đi.”
Giang Chu chỉ chỉ vào mắt: “Đề tài vừa rồi là đề tài nào?”
“Nếu như Bồi Bồi và Nhã Khiết đều luân hồi, vậy cậu nói xem hiện giờ họ sẽ ở đâu?”
“Chắc hẳn là ở một nơi rất xa nơi này.”
“Vì sao?”
“Tóm lại là họ sẽ không muốn gặp lại người mà mình hận nhất trong kiếp trước chứ.”
Phùng Viễn Sơn gật đầu: “Cậu nói rất có lý.”
Phùng Viễn Sơn nói xong, thư phòng lại rơi vào yên lặng lần nữa.
Chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ trên bàn như mọi ngày mà thôi.
Lúc này, Phùng Viễn Sơn vươn hai ngón tay ra, đưa lên trước mặt Giang Chu.
Hai ngón tay này đã run rẩy rất kịch liệt, hầu như là đã không khống chế nổi.
Giang Chu há miệng ra, nửa ngày trời mà vẫn không nói gì.
Hắn cũng hiểu, lần này Phùng Viễn Sơn sẽ phải chết thật.
Có lẽ là ngày mai, có lẽ là ngày kia.
Nhưng mặc kệ là ngày mai hay là ngày kia, thì Phùng Viễn Sơn cũng sẽ không chống đỡ được qua mùa hè này.
Chương 855 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]