Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 856: CHƯƠNG 856: CUỘC ĐỐI THOẠI TRONG ĐÊM CỦA GIANG CHU VÀ PHÙNG VIỄN SƠN! (2)

“Đưa điếu thuốc đây, giơ tay nửa ngày mà cậu còn không hiểu?”

Giang Chu ấn tay của Phùng Viễn Sơn xuống: “Được hút, muốn mua Vip để tăng tốc độ tử vong à?”

Phùng Viễn Sơn nhịn không được mà thở dài: “Tôi tưởng cậu là một người không câu nệ tiểu tiết, không ngờ cậu cũng không thú vị như vậy.”

“Không câu nệ tiểu tiết và cho ông đi chết là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.”

“Chỉ một hơi thôi, ngay cả chết mà tôi còn không sợ, còn sợ hút điếu thuốc à?”

“Muốn hút thật à?”

“Ừm.”

“Hút chết cũng không quan hệ gì với tôi đâu nhé?”

“Đừng nói nhảm nhiều như vậy, tôi không còn bao nhiêu sức lực đâu, mau lên đi.”

Giang Chu có chút bất đắc dĩ, nhưng vẫn móc bao thuốc ở trong túi ra.

Sau đó, hắn rút một điếu thuốc ra, rồi nhét vào giữa hai ngón tay của Phùng Viễn Sơn.

“Châm đi! Mẹ nó, thuốc gì mà nặng thế không biết?”

“Bạch tướng quân!”

Phùng Viễn Sơn nuốt ngụm nước miếng: “Người phương bắc các cậu, thật cmn trâu bò.”

Giang Chu liếc nhìn Phùng Viễn Sơn với ánh mắt khinh bỉ: “Không thể hút thì đừng hút, kiếp sau vẫn còn nhiều cơ hội.”

“Ai biết là có kiếp sau hay không, bây giờ muốn hút thì đương nhiên phải hút rồi.”

“Ông trâu bò.”

Phùng Viễn Sơn liếc nhìn Giang Chu một cái: “Cậu không hút một điếu với tôi à?”

Giang Chu cúi đầu, dùng sức bóp bao thuốc trong tay: “Tôi cai rồi, Tư Nhược không thích mùi thuốc lá.”

“Là như vậy à…”

“Ông thì sao? Suy nghĩ kỹ rồi à, quyết định giao toàn bộ gia sản cho Phùng Ngạo thật à?”

Phùng Viễn Sơn phun khói thuốc ra: “Làm sao? Cậu muốn à?”

Giang Chu lắc đầu: “Không muốn.”

“Mẹ kiếp, sao miệng cậu cứng như vậy chứ?”

“Đúng thế, cứng như mạng của ông vậy.”

Phùng Viễn Sơn cười đến ho khan: “Sau khi tôi chết, Tiểu Hồng sẽ chôn tôi ở Thu Thủy Lăng Viên.”

Giang Chu cười xòa một tiếng: “Ông nghĩ hay lắm, không hỏi Tiêu Bồi Bồi có đồng ý hay không à?”

“Không phải hợp táng, mà chỉ chọn một nơi hẻo lánh, để nhìn cô ấy từ xa là đủ rồi.”

“Coi như ông còn là một con người.”

Thật ra thì Phùng Viễn Sơn cũng không có bao nhiêu mục đích khi muốn gặp mặt Giang Chu.

Chẳng qua là, Phùng Viễn Sơn cho rằng mình sắp chết rồi, cho nên vẫn có chút quyến luyến với người và vật trên thế gian này.

Bởi vậy ông mới muốn tìm một người để trò chuyện.

Thuận tiện xác minh cái suy nghĩ trong nửa năm nay của mình.

Mấy thứ này cũng sắp bị ông mang theo vào mộ ròi.

Nếu như bây giờ không trò chuyện, thì e rằng sau này sẽ không có cơ hội nữa.

Trên thực tế, Giang Chu là một đối tượng nói chuyện phiếm rất tốt.

Cái tên này có thể làm cho người ta cảm thấy rất thoải mái.

Khi đối võ mồm và đối chọi gay gắt với Giang Chu, lại làm cho ông có một loại cảm giác nhiệt huyết như khi con trẻ.

Phùng Viễn Sơn rất thích loại cảm giác nhiệt huyết này.

Dù sao có đến chết thì đàn ông vẫn là một đứa trẻ.

Có điều, tình trạng sức khỏe của Phùng Viễn Sơn bây giờ là rất kém cỏi.

Hoàn toàn là vì lên dây cót tinh thần nên mới có thể cười cười nói nói được.

Cho nên, sau khi nói chuyện được tầm nửa tiếng, ông đã không còn sức lực để mở miệng nữa rồi.

Giang Chu nhìn thấy một màn này, hắn cũng không nói thêm gì nữa.

Hắn đặt cái tóp thuốc vừa dập lên trên cái máy móc hô hấp ở bên cạnh.

Sau đó, Giang Chu hít sâu một hơi, rồi đi ra khỏi thư phòng.

Cùng lúc đó, một đám nhân viên an ninh bỗng nhiên đi đến trước cửa, sau đó bọn họ lấy một cái khóa rất to ra, rồi khóa chặt cánh cửa gỗ màu đỏ kia lại.

Giang Chu cảm thấy rất kỳ quái khi nhìn thấy cảnh này.

“Tại sao phải khóa cửa lại?”

Nhân viên an ninh lắc đầu với vẻ mặt mờ mịt: “Chúng tôi cũng không biết, nhưng thư ký Hồng đã dặn dò như vậy.”

Giang Chu hơi nhíu mày lại: “Trước kia đều khóa cửa lại mỗi khi trời tối à?”

“Chỉ mới bắt đầu trong vài ngày gần đây thôi.”

Giang Chu đứng ở trước cửa một lúc, hắn cũng không nghĩ ra nguyên do gì cả.

Chẳng lẽ đây là quy củ của gia tộc lớn?

Hoặc là trong khoảng thời gian này, Phùng Viễn Sơn bỗng nhiên có căn bệnh kỳ quặc nào à?

Ông lão này đã đau đến mức sắp chết rồi, không thể nào sẽ mộng du mỗi khi đêm xuống chứ?

Giang Chu lắc đầu, tạm thời bỏ qua cái nghi ngờ này.

Sau đó, hắn đi xuống lầu, rồi đi đến tòa biệt thự của Phùng Sùng.

Trong khoảng thời gian này, tâm trạng của cha vợ rất kém cỏi.

Bởi vì Phùng Tư Nhược đã thu quyền điều hành công ty về.

Hiện giờ, Phùng Sùng chỉ còn là một nhân viên nhàn tản.

Ngoại trừ ở nhà uống trà ra, thì không còn bất cứ chuyện gì để làm.

Có lẽ đây là một cuộc sống rất tốt đối với các otaku, nhưng Phùng Sùng thì không phải là một người như vậy.

Ông là một người thuộc phái hành động.

Cho nên, trong lòng ông tràn đầy lửa giận với quyết định của cha mình.

Nhưng nếu như đã biết gia sản sẽ thuộc về ai từ trước.

Phùng Sùng cảm thấy mình cũng không cần phải… tranh giành gì nữa.

Chương 856 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!