Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 858: CHƯƠNG 858: NỬA ĐÊM, PHÙNG TƯ NHƯỢC MẤT TÍCH! (2)

“Tôi là Phùng Tư Nhược… Tôi…”

“Ngày hôm nay, rất vui vẻ khi có thể nhìn thấy mọi người ở chỗ này…”

“Tôi là Phùng Tư Nhược, rất vui vẻ khi có thể nhìn thấy mọi người…”

“Rất vui vẻ khi có thể… “

Giọng nói mềm mại của thiếu nữ không ngừng quanh quẩn trong căn phòng vắng lặng.

Chỉ là nàng học mãi mà vẫn chỉ quanh quẩn ở mấy câu tự giới thiệu mình.

Thư ký Hồng nhìn thấy một màn này, không khỏi lau mồ hôi lạnh ở trên đầu.

“Đại tiểu thư, chỉ học câu đầu tiên là không được đâu!”

Phùng Tư Nhược cắn môi đỏ: ‘Nhưng mà… nhưng mà cái này là diễn thuyết…”

Thư ký Hồng nghe thấy lời này thì hơi ngẩn ra một lúc, lúc này anh ta mới nhớ ra đại tiểu thư nhà mình có hội chứng sợ xã hội nghiêm trọng.

Chỉ là sau khi ở cùng với Giang Chu, thì đại tiểu thư đã hoạt bát và sáng sủa hơn không ít, làm cho tất cả mọi người chung quanh đều quên mất chuyện này.

Nhưng bây giờ, lão gia lại muốn đại tiểu thư lên sân khấu một mình.

Chuyện này quả thực là làm cho đại tiểu thư sợ hãi.

Dù sao đây cũng là một buổi tụ tập của giới thượng lưu, ngay cả một thư ký thân kinh bách chiến như mình cũng thấy hơi khẩn trương.

Huống chi là đại tiểu thư vẫn không có thói quen trao đổi với người khác.

“Đại tiểu thư, nhưng mà đây là một chuyện rất quan trọng, vô cùng vô cùng quan trọng.”

Phùng Tư Nhược chớp chớp mắt, nàng có hơi không hiểu vì sao.

Thư ký Hồng không thể làm gì khác hơn là bắt đầu đau khổ suy nghĩ một phen, tổ chức lại ngôn ngữ một lần nữa.

“Giang tiên sinh sẽ rất vui nếu tiểu thư làm như vậy, chuyện này rất quan trọng với Giang tiên sinh.”

“Thật sao?”

Thư ký Hồng gật đầu: “Nếu như đại tiểu thư làm tốt, vậy Giang tiên sinh sẽ không còn phiền não như thời gian gần đây nữa.”

Phùng Tư Nhược nắm chặt bản diễn thuyết trong tay, hít sâu một hơi: “Được, tôi sẽ cố gắng.”

“Vậy cảm ơn đại tiểu thư, tôi sẽ phân phó nhà bếp làm cho ngài một chén canh Tuyết Lê.”

“Cảm ơn.”

Cùng lúc đó, bên trong Minh Tiềm Sơn Trang.

Giang Chu đi qua đi lại một vòng mà cũng không nhìn thấy bóng dáng Phùng Tư Nhược đâu.

Ngay cả thư ký Hồng cũng không thấy chứ đừng nói là Phùng Tư Nhược.

Hắn đứng cau mày ở trong sân một lát, bỗng nhiên lại ngửi thấy một loại mùi âm mưu.

Dưới tán cây ngô đồng ở dưới ánh trăng, Giang Chu suy tư một lát, chợt phát hiện mình bỏ quên một vài chi tiết.

Những chi tiết này vốn là rất rõ ràng, nhưng bởi vì dạo này hắn có nhiều chuyện phiền lòng, bên ByteDance vẫn luôn rất ầm ĩ, làm cho hắn hoàn toàn không chú ý đến những chi tiết này.

Nhưng có một số việc, chỉ cần nghĩ kỹ một chút là có thể thông suốt.

Phùng Tư Nhược nhận được tin nhắn do đích thân Phùng Viễn Sơn gửi.

Ông lão này cầm điếu thuốc mà còn vất vả như vậy, lại còn có sức lực gõ chữ gọi Phùng Tư Nhược về nhà sao.

Hơn nữa, Đinh Duyệt chỉ là bạn của Phùng Tư Nhược mà thôi, thế mà cũng nhận được thư mời chính thức.

Thậm chí Phùng gia còn mời Designer đến để làm lễ phục cho Đinh Duyệt luôn.

Mặc dù đám Designer kia sẽ vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy số đo của Đinh Duyệt.

Nhưng cho dù là như vậy, thì thái độ coi trọng Đinh Duyệt của Phùng gia cũng khiến cho người ta cảm thấy hơi quá.

Từ tin nhắn cho đến bạn bè.

Từ lễ phục cho đến mất tích.

Tất cả những chuyện này như đang ám chỉ rằng Phùng Viễn Sơn đang sắp xếp gì đó.

Đậu xanh rau muống…

Giang Chu há hốc miệng.

Đây tính là cái gì?

Đây cmn tính là cái gì?

Sau khi hắn nghĩ ra tất cả mọi chuyện, liền vội vội vàng vàng đứng lên, rồi đi về phía tòa lầu các của Phùng Viễn Sơn.

Bước chân của thanh niên rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đi đến thư phòng.

Lúc này, đã là đêm khuya.

Hai nhân viên an ninh vốn canh gác cửa đã đi nghỉ ngơi rồi.

Trước cánh cửa gỗ to lớn màu nâu đỏ chỉ còn một chiếc khóa to lớn.

Một cái khóa to lớn đến vượt tầm hiểu biết của mọi người.

“Phùng lão đầu, mở cửa, mở cửa…”

“Mẹ nó, vì sao ông không thương lượng với tôi chuyện này?!”

“Ông làm việc cũng quá cmn tùy tiện rồi đấy?!”

“Ông đây nói chuyện phiếm với ông, cho ông hút thuốc, ông lại không nói gì!”

Rầm rầm rầm rầm rầm rầm.

Tiếng đập cửa vang lên không ngừng không ngừng.

Thế nhưng mà trong thư phòng lại không có chút động tĩnh nào.

Giang Chu cũng không biết là vì cửa phòng cách âm quá tốt, hay là vì Phùng Viễn Sơn giả vờ không nghe thấy.

Nói chung là hắn đập cửa chụp phút đồng hồ, cuối cùng thì một cái rắm cũng không xuất hiện.

Đậu xanh!

Giang Chu nhìn thoáng qua cánh cửa thư phòng đang khóa chặt.

Mẹ kiếp, hóa ra cái khóa này là dành cho mình à?

Cái lão già này đã biết mình sẽ chạy đến đây mắng chửi người từ trước rồi à?

Giang Chu đá một cước vào cánh cửa, rồi quay người chạy xuống dưới nhà, đi đến tòa lầu các làm yến hội ở phía Tây Bắc.

Lần trước hắn cũng nhìn thấy thư ký Hồng và Phùng Ngạo trò chuyện to nhỏ ở cái chỗ này.

Khi đó, hắn và cha vợ đã cùng nhau nghe trộm.

Cũng chính là nhờ lần đó, bọn họ mới biết chuyện Phùng Viễn Sơn có con tư sinh.

Nếu như ngày mai sẽ tổ chức dạ tiệc từ thiện ở đây, vậy thì nói không chừng Phùng Tư Nhược đang ở chỗ này.

Chương 858 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!