Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 859: CHƯƠNG 859: NỬA ĐÊM, PHÙNG TƯ NHƯỢC MẤT TÍCH! (3)

Chỉ là lần này Giang Chu đã đoán sai.

Phùng Tư Nhược không ở đây, mà thư ký Hồng cũng không ở đây.

Trong này chỉ có những công nhân đang phụ trách trang trí.

Giang Chu nhịn không được mà muốn mắng chửi người.

Phùng Tư Nhược nhà hắn chỉ là một cô bé ngây thơ và đáng yêu.

Một cô bé nhát gan, xấu hổ và hay sợ hãi khi nhìn thấy người lạ.

Nàng có thể làm gì chứ?

Nàng chỉ cần xinh đẹp là được rồi.

Nàng nên vô lo vô nghĩ, không nên quan tâm đến chuyện gì cả.

Giới thương nghiệp của Bắc Hải là một vòng tròn cmn lớn đến mức nào chứ.

Tất cả mọi người chỉ hận không thể nhìn chằm chằm vào nó giống như một con ruồi.

Phàm là thấy có vấn đề gì thì đều nhảy vào đá hai cái.

Cô bé này có thể làm gì chứ?

Mặc giáp ra trận, tung hoành thiên hạ, không thua kém đấng mày râu?

“Mẹ nó, đều cmn điên hết rồi!”

Giang Chu mắng một câu, lại đá vào cột đèn bên ngoài một cái.

Nhưng đúng vào lúc này, có một bóng người đi đến từ một góc tối đen như mực.

Người này mặc tây trang, thắt cà vạt, ánh mắt có chút cô đơn, nhưng vẫn đi qua với nụ cười trên mặt.

Giang Chu nhìn thấy người này thì hơi sững sờ, ánh mắt từ từ mở to ra.

Thế mà người đi đến lại chính là Phùng Nhạc?

Hình như dáng vẻ của Phùng Nhạc đã già hơn không ít so với trước kia.

Ánh mắt cũng không còn sắc bén như lúc ban đầu nữa.

Xem ra con đường dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng này không tốt lắm, chắc hẳn Phùng Nhạc đã thất bại rất nhiều lần.

“Giang Chu, đã lâu không gặp!”

“Phùng tổng?”

Phùng Nhạc cười nói: “Tôi còn đang kinh ngạc, nghĩ xem là ai dám phách lối và ngông cuồng mắng chửi người ở Phùng gia, không ngờ lại là cậu.”

Giang Chu hơi đè tâm trạng của mình xuống: “Thật sự là đã lâu không gặp, không phải ngài đi gây dựng sự nghiệp ở Hải Châu sao, tại sao lại quay về?”

“Dù sao thì tôi cũng là một phần tử của Phùng gia, không có lý do gì để không tham gia trận náo nhiệt này cả.”

“Ngài vẫn thuận lợi ở bên Hải Châu chứ?”

Phùng Nhạc cười khổ một tiếng: “Lúc này tôi mới phát hiện ra rằng mình không có nhiều thiên phú, việc làm ăn và việc gây dựng sự nghiệp là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.”

Giang Chu khẽ thở dài một cái: “Vạn sự khởi đầu nan, là ai thì cũng vậy thôi.”

“Tôi thấy cậu rất là thành thạo mà.”

“Đó là may mắn thôi.”

Phùng Nhạc mỉm cười, nhìn về phía tòa lầu các kia: “Không ngờ lại phải giao gia sản cho một người hoàn toàn xa lạ, thật sự là không thoải mái mà.”

Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “E rằng… không phải là hoàn toàn xa lạ đâu!”

“Ý cậu nói là có quan hệ máu mủ à? Ha ha, dù sao thì tôi cũng không thừa nhận cái quan hệ này.”

Giang Chu hơi chột dạ: “Nói… cũng không nên nói quá chắc chắn như vậy.”

Ánh mắt Phùng Nhạc hơi thay đổi: “Cái gọi là người thừa kế kia lại có bản lĩnh như vậy à, ngay cả cậu cũng bị thuyết phục rồi?”

Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Người thừa kế kia đã ngủ cùng tôi.”

“Ngủ cùng, đó vốn là chữ đa âm.”

“Không phải không phải, đó không phải là chữ đa âm.”

“??????”

Giang Chu không nói về chuyện này nữa, mà là đổi qua một đề tài khác.

Trong khoảng thời gian nửa tiếng sau đó, đại đa số thời gian là Phùng Nhạc đang thỉnh giáo Giang Chu về vấn đề gây dựng sự nghiệp.

Ông đánh liều nửa năm ở Hải Châu, đúng là có không ít tâm đắc và cảm ngộ.

Lại gặp phải rất nhiều rắc rối và trắc trở, hết cái này lại đến các khác xuất hiện.

Cho nên, mỗi khi Phùng Nhạc hồi tưởng lại thời điểm Giang Chu gây dựng sự nghiệp, thì nội tâm luôn không nhịn được mà tràn đầy cảm thán.

Cái tên Giang Chu này là yêu quái sao?

Thế mà lại có thể dùng thời gian hai năm để từ một tên một nghèo hai trắng đến nhân vật có tài sản trăm tỷ.

Trước kia Phùng Nhạc cũng không coi những thành tựu này của Giang Chu là chuyện gì đáng nói.

Nhưng cho đến khi bắt tay vào làm, lại gặp vô số khó khăn và trắc trở.

Thì Phùng Nhạc mới hiểu được người thanh niên này có thủ đoạn kinh người thế nào.

Sau khi trò chuyện những thứ này xong, Phùng Nhạc liền quay người rời khỏi nơi này.

Giang Chu cũng đi trở về tòa lầu các Công Chúa của Phùng Tư Nhược.

Hắn đã hiểu rõ rồi, ngày hôm nay Phùng Viễn Sơn muốn tách hắn ra.

Bằng không thì cũng không giấu Phùng Tư Nhược đi.

Phùng Viễn Sơn chính là muốn không cho mình có cơ hội phản đối, mãi cho đến khi gỗ đã thành thuyền.

Chuyện ngày mai…

Có lẽ chuyện ngày mai là một chuyện tốt đối với mình.

Nhưng không biết là tốt hay là xấu với Phùng Tư Nhược nữa.

“Giang Chu, ông tìm được Tư Nhược chưa?”

Giang Chu đặt mông ngồi xuống ghế sa lon: “Không tìm thấy, cũng không tìm nữa, con bé chết tiệt này lại chạy loạn khắp nơi.”

Đinh Duyệt nhịn không được mà cau mày lại: “Đêm hôm khuya khoắt rồi, bên ngoài rất nguy hiểm, sao ông không đi tìm tiếp?”

“Yên tâm đi, Tư Nhược ở trong sơn trang này, chứ không ra ngoài.”

“Trong sơn trang này có hồ có sông, chẳng may…”

Giang Chu vội vàng chặt đứt câu nói của Đinh Duyệt: “Bà câm miệng, tôi cũng không muốn trở thành quả phu!”

Đinh Duyệt thấy Giang Chu không khẩn trương, cho nên cho rằng Giang Chu biết Tư Nhược đang ở đâu: “Vậy đêm nay chúng ta ngủ thế nào?”

“Chúng ta? Đậu xanh, ai muốn ngủ với bà?”

“Ông nghĩ cái chuyện chó má gì vậy, ý của tôi là tôi ngủ ở chỗ nào?”

Chương 859 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!