Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 863: CHƯƠNG 863: CÔNG BỐ ĐÁP ÁN! (2)

Mấy năm nay, SoftBank làm mưa làm gió ở đây, trắng trợn đầu tư các loại xí nghiệp, nhưng lại không thể vươn tay vào Bắc Hải được, một nguyên nhân lớn nhất trong đó chính là vì tập đoàn Phùng thị có quyền phát biểu quá lớn ở Bắc Hải.

Muốn động vào miếng bánh ga tô của bọn họ, vậy phải chuẩn bị tâm lý bị ăn đánh.

Charles nghe điện thoại.

Giọng nói của Tiểu Lâm Dương truyền ra từ trong ống nghe, hình như còn có chút hưng phấn.

“Hi, Charles, chào buổi tối.”

“Tiểu Lâm huynh! Chào buổi tối, tình hình bên phía anh thế nào rồi?”

“Người Phùng gia rất nhiệt tình, cũng bày tỏ sự hỏi thăm ân cần đến chủ tịch của chúng ta, nhưng tình trạng sức khỏe của Phùng Viễn Sơn không tốt lắm, bây giờ đã phải ngồi xe lăn.”

“Hình như năm ngoài đã có lời đồn là ông ta bị bệnh nặng mà?”

“Đúng vậy, hơn nữa tôi còn chiếm được một tin tức rất quan trọng ở bên này.”

“Tin tức gì?”

“Khi sắp kết thúc bữa tiệc tối hôm nay, dường như Phùng Viễn Sơn tiên sinh muốn công bố người thừa kế của mình.”

Charles trợn tròn mắt lên: “Cái gì cơ?”

Giọng nói của Tiểu Lâm Dương rất hưng phấn: “Charles, tôi sẽ thay mặt anh để làm chứng cho khoảnh khắc mang tính lịch sử này.”

“Con bà nó, người thừa kế là ai?”

“Hiện giờ vẫn chưa rõ ràng, chờ người này xuất hiện thì tôi sẽ gọi điện thoại cho anh.”

“Tiểu Lâm huynh, nhờ anh đấy.”

“À đúng rồi, còn có một việc.”

“Việc gì?”

“Anh đoán xem tôi nhìn thấy ai ở chỗ này?”

Charles hơi sững sờ: “Có người chúng ta quen biết à?”

Tiểu Lâm Dương ừ một tiếng: “Cái hạng mục mà các anh phụ trách có tên là ByteDance đúng không?”

“Không sai.”

“Hình như là cái người tên Giang Chu cũng có mặt ở hiện trường, hơn nữa vị trí chỗ ngồi cũng rất cao.”

Biểu cảm của Charles trở nên hơi nghi ngờ và khó hiểu: “Vì sao Giang Chu lại xuất hiện ở nơi đó?”

Tiểu Lâm Dương cũng biểu thị không hiểu với vấn đề này: “Tôi cũng không rõ lắm, nhưng Charles này, hạng mục của các anh vẫn tiến triển thuận lợi chứ?’

“Đã xác định ngày ký hợp đồng rồi.”

“Có lẽ đây đại khái là trùng hợp thôi, anh không cần phải để ý.”

“Đa tạ Tiểu Lâm huynh.”

“Vậy… không còn chuyện gì thì tôi cúp nhé, có tin tức sẽ gọi cho anh.”

“Ok!”

Sau khi cúp điện thoại xong, Charles ngồi xuống ở bên giường.

Anh ta nhớ lại từng câu từng chữ mà Tiểu Lâm Dương vừa nói, hàng mày không khỏi bắt đầu cau lại.

Cơ bản thì nghiệp vụ của tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh đều nằm ở Thượng Kinh này, không có liên hệ gì với Bắc Hải cả.

Tại sao Giang Chu lại xuất hiện ở một bữa dạ tiệc từ thiện của giới thương nghiệp Bắc Hải chứ?

Vị trí chỗ ngồi rất cao là đại biểu cho thân phận gì đây?

“Hắt xì!”

“A a a hắt xì!”

Trên chiếc bàn thứ nhất ở phía bên phải dưới khán đài.

Giang Chu bỗng nhiên bắt đầu hắt xì, toàn bộ mũi đều ê ẩm tê tê.

Con bà nó, ai nói xấu sau lưng mình rồi hả?

Hắn đưa mắt nhìn quanh bốn phía, cũng không phát hiện gương mặt quen thuộc nào cả.

Cùng lúc đó, Phùng Sùng bỗng nhiên vỗ vai của Giang Chu.

“Tiệc tối đã qua hơn phân nửa rồi, vì sao Tư Nhược vẫn chưa đến?”

Giang Chu hơi nghiêng người qua: “Cha vợ, ngài kiên nhẫn một chút, chắc chắn là sẽ thấy.”

Phùng Sùng hít sâu một hơi, lại quay đầu nhìn về phía bên trái.

Qua một lối đi rộng rãi, trên cái bàn đầu tiên ở bên trái.

Người một nhà mẹ hai đang lạnh nhạt nhìn lên khán đài, hình như còn đang lẩm bẩm cái gì đó.

Cùng lúc đó, đúng lúc Phùng Nhạc cũng nghiêng đầu qua.

Hai anh em nhìn nhau, cả hai đều nhìn thấy vẻ cô đơn của đối phương.

Vất vả nhiều năm như vậy, tất cả sẽ kết thúc vào lúc này.

Đúng lúc này, một trận âm nhạc êm dịu bỗng nhiên vang lên.

Thư ký Hồng đẩy xe lăn của Phùng Viễn Sơn, chậm rãi đi lên giữa khán đài.

Lúc này, tất cả ngọn đèn chung quanh đều ảm đạm đi một chút.

Chỉ còn lại một ngọn đèn chiều thẳng vào người Phùng Viễn Sơn.

Thư ký Hồng chỉ đưa Phùng Viễn Sơn lên khán đài, điều chỉnh góc độ một chút, rồi quay người đi xuống dưới.

Ngay sau đó, mọi người liền nghe thấy một am thanh khàn khàn truyền ra từ trong âm hưởng.

Môi Phùng Viễn Sơn hơi nhúc nhích, hình như còn không có sức để nói to.

“Cảm ơn mọi người đã đến tham gia buổi dạ tiệc ngày hôm nay.”

“Trên thực tế, có thể đây cũng là lễ truy điệu của tôi khi còn sống.”

“Tôi biết dạo này Bắc Hải có rất nhiều lời đồn nói rằng tôi sắp chết.”

“Chết, là một chuyện mà bất cứ ai cũng phải trải qua, cho nên không cần kinh ngạc.’

“Mặc kệ là giàu sang hay nghèo khó, mặc kệ là địa vị cao hay thấp, người sinh ra vốn là hướng về cái chết rồi.”

“Nhưng tôi biết, mọi người vẫn luôn rất quan tâm đến chuyện sau khi tôi chết.”

“Sản nghiệp của Phùng gia có thể cải tạo và gây dựng lại không.”

“Tầng quản lý của Phùng gia có biến động nhiều hay không.”

“Phùng gia có thể bỏ một ít sản nghiệp cũ, tiến hành thăng cấp theo sự thay đổi của triều đại hay không.”

“Bao quát cả… rốt cuộc là ai sẽ chưởng khống tập đoàn Phùng thị.”

“Trong số các vị ngồi đây, có không ít người là đồng bạn hợp tác kiên định của Phùng thị chúng tôi.”

“Rất xin lỗi vì đã để mọi người chờ đợi lâu như vậy.”

“Ngày hôm nay, tôi đã có thể công bố đáp án này rồi.”

Chương 863 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!