Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 864: CHƯƠNG 864: CÔNG BỐ ĐÁP ÁN! (3)

Phùng Viễn Sơn vừa nói xong.

Toàn bộ hội trường đều yên tĩnh lại.

Từ tầng một đến tầng, tất cả mấy trăm người tham gia đều đang nín thở.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía ông lão ở trên khán đài, ánh mắt của mọi người đều hiện lên vẻ ngưng trọng không gì sánh được.

Rất nhiều năm trước đã có người thảo luận chuyện người thừa kế của Phùng gia.

Chỉ là khi đó Phùng Viễn Sơn vẫn càng già càng dẻo dai.

Cái gọi là người thừa kế, chẳng qua là xem ai có khả năng leo lên thôi.

Nhưng bây giờ thì lại khác.

Phùng Viễn Sơn đã bệnh tình nguy kịch, có thể nói là sắp chết đến nơi rồi.

Người thừa kế trong miệng Phùng Viễn Sơn, chẳng mấy chốc sẽ thật sự chấp chưởng Phùng gia.

Người này sẽ nắm chặt gần như là một phần ba mạch máu kinh tế của toàn bộ Bắc Hải.

Người này sẽ trở thành một trong những người đứng đầu ở Bắc Hải.

Hơn nữa, còn là người vừa lên đã đứng đầu luôn.

Cùng lúc đó, đám truyền thông và phóng viên cũng bắt đầu rối loạn.

Vô số máy ảnh và máy quay phim đều điên cuồng chen về phía trước.

Mặc dù đã có nhân viên an ninh ngăn cản, nhưng bọn họ vẫn có thể chui qua các khe hở để chạy đến hàng trước.

Chẳng qua là, bọn họ không nhắm ngay vào Phùng Viễn Sơn ở trên khán đài.

Bởi vì một kẻ hấp hối và sắp chết là không có quá nhiều giá trị đưa tin.

Coi như Phùng Viễn Sơn từng là một mãnh hổ quát tháo giới thương nghiệp, nhưng sau khi chết cũng sẽ không có ai nhớ kỹ.

Thứ bọn họ muốn quay chụp bây giờ, chính là người có thể trở thành người thừa kế này.

Phùng Sùng, Phùng Nhạc, Phùng Long, thậm chí còn có cả Phùng Y Vân.

Bốn người đang ngồi ở hàng trước này, đột nhiên bị các loại đèn flash làm cho chói mắt, suýt nữa thì mù luôn.

Chỉ là bọn họ đột nhiên cảm thấy có chút thương cảm và nực cười khi nhìn thấy đám phóng viên cuồng nhiệt này.

Đám phóng viên này biết rất nhiều chuyện của Phùng gia, nhưng lại không biết những bí mật chân chính nhất.

Bọn họ không biết cha còn có một vị thanh mai trúc mã khi còn trẻ.

Cũng không biết rằng Phùng gia còn có một người nữa tên là Phùng Ngạo.

“A a a…” Phùng Sùng cười nhạo một tiếng, chỉ về phía đám phóng viên và truyền thông kia rồi nói với Giang Chu: “Bọn họ vẫn còn chụp ảnh chú kìa? Có tác dụng mẹ gì?”

Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Có tác dụng mẹ gì hay không thì khó mà nói được.”

Phùng Sùng hơi liếc mắt qua: “Cũng đúng, có thể đặt ảnh của chú cạnh ảnh của Phùng Ngạo, để làm một tên hề bị chê cười đúng không.”

“Cha vợ, ngài phải tin cháu, hình tượng của ngài vĩnh viễn là chính diện, là ánh sáng…”

“…”

Phùng Sùng nghe thấy câu này, đột nhiên lại cảm thấy có hơi cảm động.

Ban đầu, ông còn cảm thấy cái tên con rể chó má này thật cmn không phải là người.

Biết rõ chuyện người thừa kế này sẽ là một lần đả kích nghiêm trọng với mình, thế mà vẫn bắt con gái nhỏ của mình kéo mình qua bên này.

Nhưng bây giờ xem ra, e rằng tên con rể này muốn giúp mình.

Con rể muốn mình đối mặt với lần thất bại này.

Con rể muốn mình hiểu, mặc kệ gia sản rơi vào tai ai, thì mình cũng không nên buồn bã và âu sầu như vậy!

“Nhóc con, tốt lắm, quả nhiên là chú không nhìn nhầm cháu.”

“???”

Giang Chu tràn đầy khó hiểu khi nhìn thấy cha vợ sắp cảm động đến rơi nước mắt.

Mình đều nói thật thôi mà.

Cha vợ, ngài cảm động cái cọng lông gì?

Đúng lúc này, một trận tiếng ho khan bỗng nhiên truyền ra từ âm hưởng.

Không lâu sau, giọng nói của Phùng Viễn Sơn lại vang lên lần nữa.

“Từ sau khi tôi bị bệnh, trong đầu tôi có rất nhiều ý nghĩ.”

“Tôi vẫn luôn giãy dụa trong hồi ức và chuyện cũ, để cho tôi luôn do dự với chuyện người thừa kế này.”

“Tôi đã cân nhắc đến từng người một trong số bọn họ, nhưng lại cảm thấy ngào nào cũng không quá thích hợp.”

“Những người này đều đã từng được mọi người suy đoán, dù sao cũng không phải là bí mật gì.”

“Đúng là bọn họ rất cố gắng, rất nỗ lực.”

“Nhưng mà mọi người cũng không biết, thật ra tôi không chỉ có ba đứa con trai mà một đứa con gái.”

“Tôi còn có một đứa con trai trước khi đến Bắc Hải, đó là đứa con trai của tôi và người phụ nữ mà tôi yêu nhất.”

“Tôi đã tìm được người đó, và cũng xác định đó là con trai của tôi.”

Xôn xao----

Phùng Viễn Sơn vừa nói xong.

Tiếng nghị luận trong hội trường lập tức biến thành phô thiên cái địa.

Bởi vì không có ai ngờ rằng, chuyện ngày hôm nay sẽ phát triển theo phương hướng máu chó như trên phim thế này.

Phùng Viễn Sơn vẫn còn một đứa con nối dõi?!

Hơn nữa, nghe ý tứ của Phùng Viễn Sơn, thì người này mới là con trai cả của Phùng gia!

Phùng Viễn Sơn công bố bí mật này ở trong một buổi dạ tiệc quan trọng như vậy.

Như vậy, Phùng Viễn Sơn có ý gì?

Chẳng lẽ tất cả mọi người đều đoán sai cả rồi à?

Người thừa kế căn bản không phải là ai trong Phùng Sùng, Phùng Nhạc, Phùng Long và Phùng Y Vân!

Phùng Viễn Sơn muốn giao gia sản cho một người chưa bao giờ bại lộ trong tầm mắt của đại chúng!

Người kia mới là người thừa kế Phùng gia?!

~~~~~~~~

Chúc mừng năm mới!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Chương 864 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!