Phùng Tư Nhược có hơi ủy khuất: “Dạo này anh rất phiền muộn nha.”
Giang Chu đưa tay ôm lấy gương mặt mềm mại của nàng: “Không phải anh đã nói rồi sao, em là quả vui vẻ của anh.”
“vậy cũng không được, quả vui vẻ bị hỏng, anh sẽ… sẽ không vui hơn.”
“Đánh rắm, cái gì gọi là bị hỏng, em chỉ là mó thêm một quả nhỏ nữa mà thôi.”
Phùng Tư Nhược hơi nhăn mũi lại: “Khi đó còn không biết.”
Giang Chu dừng bước, nhẹ nhàng ôm nàng vào trong ngực: “Anh không phải là một thương nhân theo nghĩa truyền thống.”
Phùng Tư Nhược không hiểu: “Ừm?”
“Anh kiếm tiền không phải vì tham tài, đối với anh mà nói thì tiền đủ dùng là được rồi, chứ không phải là anh chỉ biết công việc, với anh thì em là ưu tiên số một.”
Phùng Tư Nhược nhẹ nhàng tựa vào trong ngực của Giang Chu, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.
Sau đó, nàng lắng nghe tiếng tim đập của Giang Chu, cảm thấy nội tâm vô cùng an toàn.
Nói thật, nàng đã hơi choáng váng khi thử quần áo, bởi vì cái từ mang thai này, hình như là cách nàng rất xa, rất xa xôi.
Nhưng mà… đột nhiên trong bụng lại có thêm một đứa bé.
Bản thân mình cũng biến thành một người mẹ.
Đương nhiên, đến giờ thì vẫn chưa xác định chuyện này.
Nhưng nàng thật sự có thể cảm nhận được một sinh mệnh nhỏ đang dựng dục ở trong đó.
Tất cả những chuyện này đều là vì người đang ôm mình.
Nếu như nàng không đi học ở Thượng Kinh, nếu như nàng không gặp được Giang Chu.
Có lẽ nàng còn không làm được chuyện là yêu thích một người.
Phùng Tư Nhược không khỏi cảm thấy sợ hãi khi nghĩ đến đây.
May mà mình yêu thích Giang Chu.
“Em nghĩ gì thế?”
“Cảm ơn anh đã yêu thích em…”
Giang Chu nâng gương mặt nhỏ nhắn của nàng lên: “Tại sao em lại cướp lời kịch của anh?”
Phùng Tư Nhược cọ cọ vào ngực Giang Chu: “Cảm ơn anh yêu thích em, cũng cảm ơn em đã yêu thích anh.”
“Quả nhiên, vừa làm mẹ liền khác ngay, lời buồn nôn như vậy mà cũng nói được?”
“Không có.”
“Được được được, không có thì không có, đi thôi, đi về nghỉ ngơi.”
“Ừm.”
Hai người dắt tay nhau đi vào tòa lầu Công Chúa.
Đinh Duyệt và Phùng Y Nhất nhìn thấy một màn này, liền nhanh chóng đi theo sau.
Có điều, hai người còn chưa kịp đi vào thì đã bị ngăn ở ngoài cửa.
“Cmn, ngày nào cũng làm bóng đèn, có biết phiền hay không?”
Đinh Duyệt chống nạnh: “Tôi là mẹ nuôi của đứa bé, tôi có trách nhiệm chăm sóc Tư Nhược.”
Phùng Y Nhất cũng chống nạnh theo, nhưng nàng không dám phách lối như vậy: “Em… em là dì nhỏ.”
“Anh là cha ruột đây này, đi đi đi, đi chơi đi!”
Giang Chu đưa tay đóng cửa lại, ngăn hai cô bé ở bên ngoài.
Đinh Duyệt thấy thế liền hừ lạnh một tiếng, trên mặt viết đầy chưa thỏa mãn.
“Còn chưa tâm sự xem cảm nhận của Tư Nhược nữa.”
Phùng Y Nhất cũng gật đầu: “Em còn muốn nghe cảm nhận của anh rể nữa.”
Đinh Duyệt nhịn không được mà quay đầu lại: “Vậy làm sao bây giờ? Chị thấy hơi buồn ngủ rồi.”
“Chỉ đành phải qua chỗ em thôi.”
“Mỗi người Phùng gia các em đều có một tòa lầu các riêng à?”
“Ừm, nhưng em không hay ở đó, mà thích ở bên chỗ này hơn.”
Hai người vừa nói chuyện, vừa cất bước đi vào trong bóng đêm, càng đi càng xa.
Cùng lúc đó, Giang Chu và Phùng Tư Nhược đã trở về phòng ngủ.
“Thật ra thì anh có một loại chấp niệm khó nói với chuyện có con này.”
Phùng Tư Nhược có chút mờ mịt mà nhìn Giang Chu: “Cái gì nha?”
Giang Chu ôm nàng vào trong lòng: “Kiếp trước chưa kịp, nên cảm thấy rất tiếc nuối, rõ ràng là anh đã cai thuốc rồi.”
“Nào có kiếp trước nha.”
“Là do anh từng mơ một giấc mơ, một giấc cơ cực kỳ chân thật.”
Trong chớp mắt, bóng đêm đã rút đi.
Sáng sớm, tiếng chim hót truyền đến từ trong rừng cây cách đó không xa.
Giang Chu mở mắt ra, cẩn thận từng li từng tí mà sờ sờ cái bụng nhỏ bóng loáng của Phùng Tư Nhược.
Mặc dù hắn là một người trọng sinh mang theo bug trở về, có thể thành thạo xử lý rất nhiều chuyện.
Nhưng mặc kệ là kiếp trước hay là kiếp này, hắn chưa bao giờ được làm cha cả.
Đây là một loại tâm trạng phức tạp, vừa khẩn trương lại vừa vui sướng, làm cho hắn cảm thấy rất huyền diệu.
Lúc này, Phùng Tư Nhược còn chưa tỉnh ngủ đã nỉ non một tiếng, rồi định chui vào trong lòng của Giang Chu.
Cái miệng nhỏ hồng hào a một cái, vô thức đóng lên mặt của Giang Chu.
Giang Chu nghiêng người, ôm nàng vào trong ngực, sau đó lặng lẽ cầm điện thoại di động lên.
“Mẹ, Phùng Tư Nhược mang thai.”
Giang Chu xóa mấy chữ này đi, lại viết một dòng chữ khác: “Mẹ, mẹ có muốn cháu nội hay không?”
Không được, không thể nói chuyện này cho quý bà Viên Hữu Cầm quá sớm được.
Bằng không thì quý bà Viên Hữu Cầm sẽ bay đến Bắc Hải ngay sáng nay mất.
Bên ngoài còn có nhiều phóng viên và truyền thông như vậy, chẳng may quý bà Viên Hữu Cầm bị cản lại thì không hay lắm.
Thế là hắn đổi qua một dãy số khác, rồi lại đánh một hàng chữ.
“Cha, con có con, nhưng còn chưa xác định, cha đừng nói cho mẹ biết vội, tốt nhất là cha chờ một thời gian rồi hãy nói cho mẹ biết, để cho mẹ chuẩn bị tâm lý.”
Giang Chu gửi tin nhắn xong, sau đó liền đưa tay véo véo cái miệng nhỏ nhắn của Phùng Tư Nhược.
Chương 869 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]