Đúng là Phùng gia có một đoàn đội chữa bệnh chuyên nghiệp.
Sau khi Phùng Viễn Sơn bị bệnh thì đã mời đoàn đội chữa bệnh này đến.
Trong đó hội tụ các bác sĩ nổi tiếng, đây gần như là một đám người có y thuật giỏi nhất trong cả nước.
Nhưng các máy móc và trang bị của bọn họ lại không thể kiểm tra HCG, cũng chính là cái gọi kiểm tra nồng độ HCG ở trong máu và nước tiểu.
Dù sao thì Phùng Viễn Sơn cũng không cần kiểm tra mang thai.
Cho nên Phùng Tư Nhược chỉ có thể đi bệnh viện kiểm tra chứ không thể kiểm tra tại nhà.
Dĩ nhiên, Phùng gia là Thổ Hoàng Đế của Bắc Hải.
Chỉ cần người Phùng gia nói một câu, tất cả các bệnh viện đều sẽ mở lối đi VIP cho bọn họ.
Không cần đăng ký, không cần xếp hàng.
Thậm chí chỉ cần vài phút là đã có kết quả kiểm tra.
Hơn nữa, kết quả này tuyệt đối chính xác, không có bất kỳ một sai lầm nào.
Nhưng Giang Chu đã bác bỏ đề nghị này.
Bản thân hắn cũng thừa nhận rằng mình vẫn có một chấp niệm đối với chuyện liên quan đến sinh con này.
Bởi vì, tuy rằng kiếp trước hắn và Phùng Tư Nhược cũng kết hôn rồi.
Nhưng mà Giang Chu đem 80% tinh lực đặt vào trong công việc.
Điều này làm cho kế hoạch sinh con của hắn bị mắc cạn.
Đợi đến khi hắn thật sự muốn sinh con, thậm chí còn cai cả thuốc lá rồi, thì ông trời lại đưa hắn trở về năm 18 tuổi.
Bởi vậy, Giang Chu không muốn trở thành VIP gì cả, cũng không hy vọng có người chuyên môn phục vụ cho mình.
Hắn hy vọng có thể đi đăng ký và xếp hàng giống như một người bình thường.
Sau đó chờ đợi kết quả kiểm tra chính xác.
Hắn hy vọng mình có thể cảm nhận nỗi hoang mang, rối loạn và bất an kia.
Đây cũng là vì bù đắp tiếc nuôi của kiếp trước nha.
Tám giờ sáng, mặt trời đã treo rất cao.
Đám ve một đêm không ngủ, sáng sớm vẫn cứ kêu inh ỏi.
Phùng Tư Nhược ngồi dậy từ trên giường, chợt phát hiện không thấy Giang Chu đâu.
Thế là nàng đi dép vào, vừa xoa mắt vừa đi ra khỏi phòng ngủ.
Ngoài cửa phòng khách, Giang Chu đang kiểm tra bản đồ đi bệnh viện.
Hắn không khỏi mỉm cười khi nhìn thấy Phùng Tư Nhược đi ra.
“Tỉnh rồi à?”
Phùng Tư Nhược ủy khuất mà chu miệng lên: “Mở mắt ra không thấy anh!’
Giang Chu đưa tay ôm nàng vào trong lòng: “Hôm nay có rất nhiều chuyện phải làm, mau đi rửa mặt đi!”
“Phải đi bệnh viện sao?”
“Dù sao thì anh cũng phải biết mình được làm ba ba thật hay không chứ?”
Phùng Tư Nhược ôm cổ của Giang Chu, lại bẹp một ngụm lên mặt của Giang Chu: “Chẳng may là giả thì sao…?”
Giang Chu nhếch mép lên: “Vậy thì cái mông của em phải cẩn thân rồi.”
“Vậy thì không đi nữa!”
“Nghĩ hay quá nhỉ, mau đi rửa mặt đi!”
Phùng Tư Nhược không muốn rời khỏi ngực của Giang Chu: “Chờ bụng to ra thì sẽ biết.”
Giang Chu đưa tay vỗ vỗ cái mông của nàng: “Dù mang thai thật thì cũng phải đi làm kiểm tra, mới có thể đảm bảo an toàn của đứa bé.”
“…”
Phùng Tư Nhược nghe thấy hai chữ an toàn này liền tỉnh luôn.
An toàn của đứa bé quan trọng hơn, hay là cái mông của mình quan trọng hơn đây?
Phùng Tư Nhược nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng xác nhận là an toàn của đứa bé quan trọng hơn.
Thế là nàng ngoan ngoãn đứng lên, đi đánh răng rửa mặt.
Đúng lúc này, có tiếng chuông và tiếng đập cửa truyền lên từ bên dưới.
Giang Chu chạy xuống tầng một mở cửa, tức giận muốn chửi má nó.
Con bà nó…
Cô nàng Đinh Duyệt dữ như hổ đang cầm bánh quẩy đứng ở cửa.
Phùng đần độn thì ngồi xổm trên bậc thang, trong tay còn cầm một cái bát sữa đậu nành.
“Hai người đi bệnh viện chưa? Cho tôi đi với!”
Giang Chu đưa tay cướp cái bánh quẩy của Đinh Duyệt: “Đi cái đầu của bà, mắc mớ gì đến bà.”
Đinh Duyệt nghiến răng nghiến lợi: “Tôi là mẹ nuôi của đứa bé.”
Phùng Y Nhất cũng đứng lên: “Em là dì nhỏ!”
“Cmn, coi như tôi phục hai người rồi, đi vào chờ một chút đi.”
Phùng Y Nhất và Đinh Duyệt liếc mắt nhìn nhau, cả hai đều lộ ra vẻ đắc ý.
“Phùng Tư Nhược đâu?”
Phùng Y Nhất cũng hỏi theo: “Đúng rồi, chị em đâu rồi?”
Trong khi mấy người đang nói chuyện, Phùng Tư Nhược ngậm bàn chải đánh răng đi ra khỏi phòng vệ sinh.
Khóe miệng của nàng vẫn còn có bọt trắng, nhìn vừa ngây thơ vừa ngốc nghếch lại vừa đáng yêu.
“Nắm tay a uy ân a b c.”
“…”
Đinh Duyệt không hiểu ra sao cả mà nhìn Giang Chu: “Tư Nhược nói cái gì vậy?”
Giang Chu nhướn mày lên: “Tư Nhược nói là, sao mấy tên đáng ghét này cmn còn chưa đi.”
“Đánh rắm, Tư Nhược sẽ không bao giờ nói mấy từ như cmn này!”
“Tư Nhược đã làm mẹ rồi mà còn không biết nói mấy từ đó, trái lại thì bà nói rất lưu loát.”
Đinh Duyệt trợn mắt lên: “Sợ thật, ông đừng đầy hố cho tôi nhảy vào.”
Giang Chu bĩu môi: “Bản thân bà đã ở trong hố rồi.”
Một lúc lâu sau, rốt cuộc Phùng Tư Nhược cũng xong.
Bốn người ăn một bữa sáng đơn giản, sau đó quyết định lên đường.
Chương 870 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]