Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 871: CHƯƠNG 871: GIANG ĐƯỜNG LÉN LÚT SINH TRƯỞNG BA THÁNG RỒI!

Giang Chu lái chiếc Maybach kia của cô cô qua, sau đó đưa ba người ra khỏi Minh Tiềm Sơn Trang, đi thẳng đến bệnh viện Số Một ở Bắc Hải.

Ngày hôm nay đúng lúc là cuối tuần, nên có rất nhiều người trong bệnh viện.

Giang Chu che chở Phùng Tư Nhược đi vào đại sảnh, xếp hàng chờ đăng ký, quần lót cũng ướt đẫm mồ hôi rồi.

Mẹ nó, biết thế thì đã nạp VIP rồi.

Đã đến thời điểm này rồi còn làm cái chuyện ngu xuẩn này làm gì?

“Đinh Duyệt, đi mua chai nước đi, tôi thấy Tư Nhược buồn nôn rồi.”

“Biết rồi, mọi người chờ tôi một chút, tôi sẽ quay lại ngay, nhớ chú ý Tư Nhược.”

“Tôi cmn còn hiểu hơn bà, đi mau đi!”

“Vương Bát Đản, sai khiến người ta mà còn vênh váo như vậy.”

“Ai bảo bà là mẹ nuôi của con tôi?!’

“Cái này cũng đúng…”

Giang Chu đưa túi cho Phùng Y Nhất, rồi đỡ Phùng Tư Nhược ngồi xuống ghế dài.

Sau đó, bọn họ nhìn chằm chằm vào màn hình lớn, lại không ngừng nghe nhân viên gọi tên.

Chẳng mấy chốc, phòng số ba đã gọi tên Phùng Tư Nhược.

Nhưng bởi vì đàn ông không được vào khu vực dành cho phụ nữ.

Cho nên Giang Chu đành phải giao Phùng Tư Nhược cho Phùng Y Nhất.

Hai người đi vào không lâu thì đã đi ra ngoài.

Bác sĩ đã cho đơn kiểm tra HCG, bây giờ ra ngoài đóng tiền rồi đi lấy máu xét nghiệm.

Chờ tất cả mọi chuyện xong xuôi, Phùng Tư Nhược ngồi trước bàn lấy máu, sắc mặt tái nhợt mà cái ống kim tiêm kia.

“Sợ à?”

“Ừm…”

Giang Chu đưa tay Phùng Y Nhất qua: “Sợ thì cắn tay của anh, không có chuyện gì.”

Phùng Y Nhất cả người đều ngu: “Anh rể, đây là tay của em.”

“Mượn dùng một chút, lát nữa trả lại cho em.”

Không lâu sau, Phùng Tư Nhược đã lấy máu xong.

Tuy rằng Phùng Tư Nhược thực sự rất sợ, nhưng vẫn không có cắn tay của em gái mình.

Kế tiếp chính là chờ đợi, sau đó lấy kết quả.

Chờ kết quả ra lò, Đinh Duyệt và Phùng Y Nhất và Phùng Tư Nhược đi đến phòng số ba một chuyến.

Lúc này, chỉ còn một mình Giang Chu đang chờ đợi ở bên ngoài đại sảnh.

Bởi vì đây là lần đầu tiên hắn trải qua loại chuyện này, cho nên hắn không thể nào quen thuộc được.

Giang Chu bắt đầu đứng ngồi không yên, cứ đứng lên rồi lại ngồi xuống.

Cứ như vậy, thời gian trôi qua nửa tiếng.

Phùng Tư Nhược mới được Đinh Duyệt và Phùng Y Nhất đỡ ra ngoài.

“Như thế nào rồi? Tình hình thế nào? Có hay không?”

Đinh Duyệt thản nhiên như không mà nhìn Giang Chu: “Ông đoán xem!”

Khóe miệng Giang Chu nhất thời co quắp một cái.

Để mình đoán?

Cmn! Loại chuyện này còn có thể đoán xem?

Cái con mụ Đinh Duyệt này, hoàn toàn là nhân cơ hội trả thù mình!

Giang Chu bỗng nhiên hít sâu một hơi, bỗng nhiên lại đưa tay véo tai của Đinh Duyệt.

Sau đó, giả vờ như đang rất phẫn nộ, giọng nói cũng bỗng nhiên to hơn.

“Cái con bé chết tiệt này, anh dạy em như thế nào hả?!”

“Bảo em đi học tập cho tốt, thế mà em lại vác cái bụng to về nhà.”

“Hơn nữa còn không biết cha của đứa bé là ai?”

“Hai người chúng ta nương tựa nhau từ nhỏ đến lớn, anh là anh, lại làm mẹ, làm cha.”

“Vì em mà anh còn phải bỏ học từ cấp ba, đi ra ngoài kiếm tiền, tạo điều kiện cho em ăn học.”

“Em không thấy mình đã… làm anh thất vọng sao, em không thấy đã làm… cha mẹ ở trên trời thất vọng sao??”

“Em… em quả thực là làm anh tức chết mà!”

Giọng nói của Giang Chu rất to, không ngừng quanh quẩn trong khu chờ đợi của phòng khám.

Nghe vào vừa to lại tràn đầy bi thương và đau khổ.

Làm cho tất cả mọi người ở phòng chờ đều nhìn qua bên này.

Mọi người bắt đầu chỉ trỏ về phía Đinh Duyệt, tiếng nghị luận vang lên không ngừng.

“A, sao lại có một cô gái như vậy chứ! Đồi phong bại tục!”

“Cô hai, loại chuyện này cũng không có gì ngạc nhiên cả, người trẻ tuổi bây giờ đều rất thoáng.”

“Phi phi phi, xã hội bây giờ thật sự là càng ngày càng bại hoại, càng hư hỏng mà.”

“Không biết xấu hổ ở bên ngoài, gặp phải chuyện thì lại nhớ đến người nhà, thật là không biết liêm sỉ.”

“Làm anh trai của cô ta thật là khổ! Thế mà lại gặp phải một em gái như vậy!”

Cùng lúc đó, đầu óc của Đinh Duyệt đã ong ong.

Đinh Duyệt không ngờ Giang Chu lại sử dụng loại thủ đoạn hèn hạ này để trả đũa mình.

Thế là Đinh Duyệt trợn tròn mắt, bi phẫn nhìn Giang Chu.

“Ông… ông nói bậy, tôi không có mang thai, tôi ngay cả bạn trai còn không có.”

Giang Chu nhếch mép lên: “Nói hay không? Bằng không thì tôi còn vài phiên bản khác đấy.”

Đinh Duyệt nhất thời xì hơi, phát hiện ra mình không thể đấu lại Giang Chu.

“Được rồi được rồi, tôi nói là được.”

Đinh Duyệt giơ ba ngón tay lên, quơ quơ về phía Giang Chu.

Giang Chu thấy một màn này, tay chợt run lên, sau đó hắn quay đầu nhìn về phía Phùng Tư Nhược đang ngồi cạnh.

“Ba… ba tháng rồi?”

Phùng Tư Nhược nhẹ nhàng gật đầu: “Giang Đường đã lén lút sinh trưởng ba tháng nha.”

Chương 871 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!