Giang Chu hít sâu một hơi, đưa tay áp vào bụng của nàng: “Bảo bối…”
“Anh rể anh rể, bác sĩ nói là còn phải đi siêu âm để xác định vị trí của thai nhi.”
“Được được được, anh đi đóng tiền, ba người chờ ở chỗ này.”
Đinh Duyệt đứng bật dậy: “Tôi cũng muốn đi!’
Giang Chu hơi quay đầu lại: “Bà đi làm gì?”
“Tôi nào có mặt mũi ở lại cái chỗ này chứ?”
“A, em gái trưởng thành, đã biết giữ mặt mũi rồi.”
“Ông mới không cần mặt mũi.”
Giang Chu lười đấu võ mồm với Đinh Duyệt, sải bước như bay đi về phía cửa sổ thu tiền.
Sau khi đóng tiền xong, Đinh Duyệt ngồi ở ghế gần đó bỗng nhiên nhìn Giang Chu một cái.
“Sao rồi, làm ba ba có kích động hay không?”
Giang Chu cầm hóa đơn gật đầu: “Đối với tôi mà nói, cái kích động này là gấp đôi.”
Đinh Duyệt không hiểu mà cau mày lại: “Vì sao?”
“Bởi vì tôi đã đợi hơn 40 năm rồi.”
“Bây giờ ông mới có 21 tuổi thôi đại ca.”
Giang Chu không giải thích: “Nói chung là bà phải hiểu rằng, tôi đã chờ đứa bé này hai lần rồi.”
Đinh Duyệt phát ra một tiếng hừ lạnh: “Tôi đã nói rồi mà, ông đã âm mưu chuyện sinh con từ lâu rồi.”
“Đừng có lảm nhảm nữa, mau đi vào kiểm tra đi, để cho Tư Nhược còn về nhà nghỉ ngơi.”
Hai người trở lại từ cửa sổ thu tiền.
Sau đó đưa Phùng Tư Nhược đi làm siêu âm.
Kết quả kiểm tra làm cho người ta rất hài lòng, vị trí thai nhi rất ổn, sinh trưởng cũng tương đối khỏe mạnh.
Vị nữ bác sĩ hơi lớn tuổi kia thấy bọn họ tương đối trẻ tuổi, nên còn cố ý căn dặn bọn họ là không dễ có con, nhất định phải quý trọng.
Nói bóng nói gió là có thể giữ thì giữ lại, đừng có đi nạo thai.
Dĩ nhiên, nếu như Giang Chu thật sự là một gã sinh viên đại học bình thường, không có thu nhập ổn định, cũng không có năng lực gánh chịu trách nhiệm, thì có lẽ bọn họ sẽ không thể giữ đứa bé này lại.
Có thể là vị nữ bác sĩ này đã nhìn thấy nhiều người trẻ tuổi như vậy rồi, cho nên mới nói vài câu ám chỉ cho bọn họ.
“Bác sĩ yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ giữ đứa bé này lại.”
“Ừm nha, còn đặt tên cho bé rồi nha!”
Nữ bác sĩ lộ ra nụ cười rực rỡ: “Vậy thì tốt, chúc mừng hai người.”
Giang Chu vội vàng nói cám ơn, sau đó dẫn Phùng Tư Nhược trở về khoa phụ sản.
Kế tiếp là một đống các loại kiểm tra lớn nhỏ.
Làm cho Giang Chu đầu đầy mồ hôi, nhưng khóe miệng vẫn luôn cong lên.
Phùng Tư Nhược nhìn thấy Giang Chu chạy tới chạy lui, đôi mắt không ngừng lóe sáng.
Thật ra nàng vẫn luôn rất sùng bái Giang Chu.
Nàng cảm thấy Giang Chu rất thông minh, cái gì cũng biết cái gì cũng giỏi.
Nhưng hết lần này đến lần khác, hắn lại luống cuống tay chân vì chuyện ngày hôm nay, nhìn trông rất đần và kém cỏi.
Nhưng cái đần độn và ngốc nghếch này cũng là vì coi trọng mình.
Luống cuống tay chân cũng là vì mừng rỡ khi sắp được làm ba ba.
Phùng Tư Nhược rất thích nhìn dáng vẻ này của Giang Chu, nàng cảm thấy trong lòng rất thoải mái.
Giống như đang có một cơn gió ấm áp thổi qua đáy lòng.
Hơn ba giờ chiều, cuối cùng mọi thứ cũng đã kết thúc.
Bốn người ngồi ở trong hành lang của bệnh viện, bắt đầu thở phào nhẹ nhõm.
“Chị, có con là cảm giác gì nha?” Phùng Y Nhất dựa đầu vào vai Phùng Tư Nhược: “Giang Đường có đá chị hay không nha?”
Đinh Duyệt nhịn không được mà mở miệng: “Còn chưa hoàn toàn thành hình mà, nên chưa biết đá đâu, đúng không Tư Nhược?”
“Cảm giác như có đá…”
Phùng Tư Nhược vuốt ve cái bụng, gò má hơi đỏ, sau đó lại dùng ánh mắt long lanh như nước để nhìn về phía Giang Chu.
Giang Chu sờ sờ mái tóc của nàng: “Có lẽ là tác dụng tâm lý, dù sao trong bụng có một đứa bé, suy nghĩ nhiều sẽ gặp ảo giác.”
“Haiz…”
Giang Chu không hiểu được mà liếc mắt nhìn Đinh Duyệt: “Chúng tôi có con, bà thở dài cái gì?”
Đinh Duyệt bĩu môi: “Tư Nhược nhanh hơn tôi quá nhiều, tôi còn chưa tìm được bạn trai, mà Tư Nhược đã thăng cấp làm mẹ rồi.”
“Thật ra thì chưa chắc cần phải có bạn trai mới có thể đi đến bước này giống như Tư Nhược đâu.”
“Sợ ông quá, miệng chó không nhả được ngà voi.”
Tuy rằng mấy cái này kiểm tra xong liền vô dụng, nhưng chắc chắn là phụ huynh ở nhà muốn xem.
Ví dụ như cha vợ mẹ vợ và cô cô Phùng Y Vân.
Hơn nữa, chắc chắn là quý bà Viên Hữu Cầm cũng muốn xem mới yên tâm.
Một lúc sau, bốn người đi theo hành lang đến khu vực dành cho VIP.
Sau khi kiểm tra thân phận xong.
Một chị gái xinh đẹp đi qua, dẫn bọn họ đến một căn phòng bệnh sang trọng có đầy đủ các loại thiết bị.
Nội thất và trang trí ở bên trong không hề giống như là phòng bệnh, trái lại còn giống như là một khách sạn năm sao.
Chỉ là có thêm các loại máy móc kia, nhìn qua có chút chói mắt.
Lúc này, Giang Chu nhìn vào bên trong xuyên qua lớp cửa sổ.
Phùng Viễn Sơn gầy như que củi đang nằm ở trên giường bệnh, toàn thân đều an tĩnh giống như đã chết rồi vậy.
Chương 872 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]