Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 873: CHƯƠNG 873: ĐỀU LÀ NGƯỜI MỘT NHÀ, KHÔNG CẦN KHÁCH KHÍ!

Dù mãnh hổ có hung dữ và mạnh mẽ đến đâu thì cũng có lúc già.

Người già nhiều tiền đến đâu thì cũng không thoát khỏi cái chết.

Giang Chu đẩy cửa đi vào, nắm tay Phùng Tư Nhược đi đến trước giường bệnh.

Lúc này, Phùng Viễn Sơn mở mắt ra.

Ông nhìn thoáng qua Giang Chu, thế mà lại lộ ra một nụ cười.

Trong nụ cười kia còn chứa vẻ đắc ý, thậm chí còn mang theo một tia kiêu ngạo.

“Tên nhóc thối, đến xem tôi đã chết hay chưa à?”

Giang Chu cúi người nhìn Phùng Viễn Sơn: “Ông nghĩ thế nào mà lại ném một đống phiền phức lớn như vậy cho Tư Nhược?”

Phùng Viễn Sơn hít sâu một hơi: “Không phải cậu muốn sao? Cho Tư Nhược không phải tương đương với chuyện cho cậu à?”

“Ông nội!”

Phùng Viễn Sơn nhìn về phía Phùng Tư Nhược: “Ai, cháu gái ngoan, đừng quá phá sản nhé.”

Phùng Tư Nhược gật đầu, yếu yếu ớt ớt mở miệng: “Cháu sẽ tiêu xài tiết kiệm một chút…”

“Ha ha ha, con bé ngốc, khụ khụ khụ khụ…”

“Được rồi, nói ít một chút, tôi thật sự ông nói nói vài câu liền tắt thở luôn đấy.”

Phùng Viễn Sơn khẽ gật đầu một cái: “Nếu không nói thì sẽ không còn cơ hội nói nữa.”

Giang Chu không tin một chút nào: “Lần trước cmn ông cũng nói như vậy.”

“Lần trước là vì có chuyện chưa làm xong, lần này thì đã làm xong hết rồi, đáng chết rồi.”

“Không có tâm sự gì khác sao?”

Phùng Viễn Sơn lắc đầu: “Tất cả đã an bài xong rồi, nếu như thật sự còn chuyện gì đó tôi không nghĩ ra, vậy cậu sắp xếp thay tôi đi.”

Giang Chu kéo cái ghế qua ngồi xuống: “Tôi vẫn chưa kịp hỏi, Phùng Ngạo đâu? Phùng Ngạo đi đâu rồi?”

“Có nhớ cái nhà máy cán thép mà chúng ta đã đi thăm không?”

“Ừm, làm sao vậy?”

Phùng Viễn Sơn mỉm cười: “Tôi đã mua nhà máy đó, rồi cho Phùng Ngạo làm xưởng trưởng, chỗ đó khá gần Thu Thủy Lăng Viên, Phùng Ngạo có thể thường xuyên đi thăm mẹ của mình.”

Giang Chu yên lặng nửa ngày, gật đầu: “Chuyện này đúng là một chuyện rất tốt, Phùng Ngạo không có ý kiến gì à?”

Phùng Viễn Sơn cười: “Tên nhóc đó sướng đến phát rỗ rồi, còn nói cái gì mà ổ vàng ổ bạc không bằng ổ chó nhà mình.”

“Người biết thỏa mãn, những lời này cũng không sai.”

Phùng Viễn Sơn gật đầu: “Năm đó, chính là vì tôi không biết đủ, nên mới có thể hổ thẹn cả đời.”

Giang Chu vỗ vỗ mu bàn tay của Phùng Viễn Sơn: “Đều phải chết rồi, đừng suy nghĩ nhiều như vậy nữa.”

“Nói rất đúng, cho tôi điếu thuốc.”

“Không có.”

“Đánh rắm, đừng lừa gạt người già.”

Giang Chu sờ sờ bụng của Phùng Tư Nhược: “Chúng tôi đã có con, nên cai thuốc rồi.”

Phùng Viễn Sơn hơi sững sờ: “Xem trí nhớ của tôi này, suýt nữa thì quên mất, là con trai hay là con gái?”

“Đại khái có tỷ lệ là con gái, nhưng mới ba tháng nên vẫn khó xác định.”

“Con gái tốt, con gái rất tốt.”

Giang Chu nhịn không được mà cười một tiếng: “Lời này không giống như lời mà ông có thể nói ra.”

Phùng Viễn Sơn yên lặng một lát: “Giang Chu, có thời gian thì nói lời xin lỗi với Y Vân thay cho tôi.”

“Thật ra thì cô cô cũng chưa từng hận ông, cô cô đã nói đó là sự lựa chọn của mình, bằng không thì năm đó ông sẽ không ngăn cản được cô ấy.”

“Tôi đã nói rồi mà, con gái rất tốt, biết tôi sắp chết rồi, lại vẫn còn an ủi tôi!”

“Tôi cảm thấy cô cô nói thật, có điều, ông nghĩ sao thì nghĩ, dù sao ông cũng sắp chết rồi.”

“Tôi đã để lại gia sản cho cậu rồi, cậu không thể nói vài câu dễ nghe à?”

Giang Chu trầm ngâm giây lát: “Tôi đã mời Phùng Nhạc về, vẫn để Phùng Nhạc điều hành Phi Độ.”

Phùng Viễn Sơn lộ ra một nụ cười: “Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu…”

“Đều là người một nhà, không cần khách khí như vậy.”

“Quen cậu lâu như vậy rồi, giờ mới được nghe một lời dễ nghe.”

Giang Chu kéo Phùng Tư Nhược qua: “Còn có lời dễ nghe hơn, ông muốn nghe không?”

Biểu cảm của Phùng Viễn Sơn có hơi bất ngờ: “Còn có? Nói nghe một chút.”

“Tên của đứa bé là Giang Đường, là Tư Nhược đặt cho, thế nhưng vẫn còn thiếu một cái nhũ danh.”

Phùng Viễn Sơn bỗng nhiên rơi hai hàng lệ: “Thế mà lại cho tôi đặt tên, có thích hợp không?”

Giang Chu nhéo nhéo mũi: “Ông đặt tên tương đối hay, tài nghệ của cha vợ tôi không ổn.”

“Cậu để tôi nghĩ một chút, khụ khụ, tôi phải… phải nghĩ thật kỹ.”

“Vậy ông đừng suy nghĩ quá lâu.”

“Hiểu…”

Phùng Viễn Sơn ừ một tiếng, chậm rãi nhắm mắt lại.

Lúc này, những tán cây ngoài cửa sổ kêu xào xạc theo cơn gió.

Trong những tán cây còn có những tiếng ve kêu, hương vị mùa hè rất nồng đậm.

Phùng Viễn Sơn suy nghĩ thật lâu, cuối cùng là không thể tỉnh lại nữa.

Bởi vì khi ông nói muốn nghĩ thì đã bắt đầu nôn ra máu.

Tấm ga giường của bệnh viện vốn đang trắng tinh, nay đã nhiễm những đóa hoa hồng yêu dị.

Sau đó, máy đo nhịp tim bắt đầu biến thành một đường thẳng, tiếng chuông cảnh báo kêu inh ỏi.

Sau đó, một đám bác sĩ lao vào trong, nói một đống những loại thuật ngữ chuyên nghiệp.

Sau đó, Phùng Tư Nhược bắt đầu khóc thút thít, vừa siết chặt bàn tay của Giang Chu.

Sau đó, hai người đi ra khỏi phòng bệnh.

Sau đó, lại là yên lặng rất lâu.

Chương 873 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!