Người sinh ra chính là sống mà chạy về hướng chết.
Cái này gọi là hướng chết mà sống.
Mỗi một người đều sẽ có ngày như vậy.
Có lẽ sớm một chút, có lẽ sẽ muộn một chút.
Cái này có thể xem như là giải thoát, cũng có thể xem như là quy túc.
“Giang Chu…”
“Ừm?”
Phùng Tư Nhược rất khó chịu, nhìn Giang Chu nói: “Nhưng mà ông nội còn chưa đặt nhũ danh cho Giang Đường nha…”
Giang Chu lau nước mắt cho nàng: “Ai bảo vậy? Rõ ràng là đã đặt rồi.”
“Thật sao?”
“Ừm, gọi là Hiểu, tên thật là Giang Đường, nhũ danh là Hiểu Hiểu, anh nói là đừng nghĩ lâu quá, ông ấy liền nghĩ ra được luôn, thật cmn có tài.”
“Là như vậy sao…”
Phùng Tư Nhược nâng bàn tay nhỏ lên, cẩn thận từng li từng tí mà lau khóe mắt cho Giang Chu.
Sau đó, nàng vuốt ve đứa bé ở trong bụng, rồi nhẹ nhàng tựa đầu vào vai hắn.
“Mẹ nó, quên không nói với ông ấy vài lời rồi.”
“Nói cái gì nha?”
Giang Chu thở dài: “Anh muốn nói cho ông ấy biết, anh để ông ấy đặt nhũ danh cho con chúng ta, không phải vì ông ấy đã giao gia sản cho chúng ta.”
Phùng Tư Nhược gật đầu: “Ừm, là bởi vì ông nội đặt tên hay.”
“Thật ra thì cũng không ra gì cả, một cô gái lại đặt là Hiểu Hiểu,trình độ quá cùi bắp.”
Giang Chu vừa nói chuyện, vừa nắm tay Phùng Tư Nhược đi ra ngoài.
Sau đó, hắn đón Đinh Duyệt và Phùng Y Nhất, bốn người đi về Minh Tiềm Sơn Trang.
Phùng Viễn Sơn qua đời quá đột nhiên, khiến cho người trong sơn trang vẫn chưa nhận được thông báo.
Cho nên, Giang Chu đành phải làm người đi báo tang này vậy.
Lúc này, Phùng Sùng cầm chén trà mà yên lặng một lúc lâu, cuối cùng đi ra ven hồ một mình.
Phùng Nhạc thì khóc rống lên, xông ra ngoài rồi lái xe đi bệnh viện.
Cô cô Phùng Y Vân không nói gì, chỉ đứng lên đi tìm bảo vệ ở trước cửa để xin điếu thuốc.
Khói của thuốc lá chất lượng kém tràn vào trong phổi, để lại những mảnh u buồn nhỏ.
Còn những người khác, thì Giang Chu không quen với bọn họ.
Cho nên, hắn đã bảo thư ký Hồng đi thông báo cho mọi người biết.
Sau đó, hắn đi đến tòa lầu các màu xám lạnh, đi vào thư phòng ở trên tầng hai.
Giường bệnh ở nơi này đã được mang đi.
Bên cạnh cái cửa sổ khổng lồ sát đất kia đã có một chiếc ghế nằm bằng mây khác.
Giang Chu nằm ở trên đó, lòng thầm nói ông lão này thật là biết hưởng thụ.
…
Mấy ngày tiếp theo, các loại tin tức về Phùng gia bay đầy trời.
Mà giới thương nghiệp của Thượng Kinh cũng không yên ổn gì.
Ngày mùng 3 tháng 8, một buổi sáng có gió và nắng.
Trương Minh của ByteDance đã liên thủ với Dương Chấn để mở một đại hội cổ đông.
Lấy lý do tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh có nhiều quyết sách có vấn đề, để đề nghị thủ tiêu quyền phủ quyết của Giang Chu, cũng mời các cổ đông bắt đầu bỏ phiếu.
Giang Chu không thể nào tham dự cuộc bỏ phiếu này, cũng không thể sử dụng quyền phủ quyết của mình, bởi vì bản thân hắn là đối tượng bị tố cáo.
Cho nên, hắn chỉ có thể trợn trừng mắt lên mà chờ đợi kết quả cuộc bỏ phiếu này.
Nếu như có dị nghị với kết quả, thì có thể yêu cầu thẩm tra với đại hội cổ đông.
Còn nhớ là năm đó, trên internet từng lưu truyền một cái video ngắn.
Nói là Lão Ô đề nghị thủ tiêu quyền phủ quyết của Lão Nga, kết quả bị Lão Nga phủ quyết ngay tại chỗ.
Nhưng cuộc sống không phải là video, không phải là diễn.
Quy tắc trong giới kinh doanh cũng không vô lý như vậy.
Khi Giang Chu bị liên danh tố cáo, thì quyền lợi cổ đông của hắn đã bị khóa lại.
Thế là, chẳng mấy chốc đã có kết quả.
11-1.
Hầu như tất cả mọi người đều tán thành chuyện thủ tiêu quyền phủ quyết của Giang Chu.
Đây cũng không có nghĩa là tất cả mọi người đều cho rằng Giang Chu thật sự sai lầm.
Cũng không phải là tất cả mọi người đều cảm thấy Trương Minh đúng.
Có điều, tất cả cổ đông đều biết là không thích hợp khi Giang Chu sở hữu quyền lợi lớn như vậy.
Mọi người làm đầu tư là để kiếm tiền, là vì kiếm càng nhiều tiền.
Cho nên, cục diện tốt nhất chính là cân bằng quyền lực.
Mà không phải để cho một mình tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh độc đại như bây giờ.
Vì vậy, tại buổi chiều ngày hôm sau.
Giang Chu liền nhận được mail của tập đoàn ByteDance.
Trong đó bao hàm cả nội dung mà Trương Minh tố cáo tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh.
Cũng bao hàm cả kết quả của cuộc bỏ phiếu lần này, cuối cùng là chữ ký tên của 11 vị cổ đông.
Bên trong còn viết, đề nghị thủ tiêu quyền phủ quyết của Giang Chu đã được thông qua.
Phía dưới còn có ghi chú, nếu có dị nghị, mời khởi xướng thẩm tra.
Kết quả là, sau khi Giang Chu xem xong thì chỉ trả lời hai chữ: Trâu bò.
Trâu bò?
Vậy là chịu phục rồi?
Không phải giãy dụa, mà là nhận mệnh?
Trương Minh nhận được câu trả lời này thì mừng rỡ như điên, anh ta cũng không ngờ Giang Chu lại nhận mệnh.
Thế là anh ta thừa dịp cổ đông còn chưa đi, lập tức triển khai đại hội cổ đông lần thứ hai.
Chương 874 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]