Nội dung của đại hội này là mời tập đoàn SoftBank tiến hành đầu tư vào ByteDance.
Kết quả cuối cùng là 5-7.
Năm vị cổ đông tán thành, bảy vị cổ đông không tán thành.
Điều này không phải là vì tất cả cổ đông đều không có tình cảm với dân tộc.
Đám người bọn họ đều là những người không từ thủ đoạn để kiếm tiền, nhưng bọn họ vẫn có quan điểm cá nhân của riêng mình.
Nhưng đáng tiếc là, cái đề nghị này vẫn được thông qua.
Bởi vì, mặc dù chỉ có năm cổ đông tán thành, nhưng tỷ lệ cổ phần của năm người này vượt xa bẩy người còn lại.
Thế là, đề nghị mời SoftBank tiến hành đầu tư vào ByteDance cũng được thông qua.
Ngày mùng 5 tháng 8, buổi chiều.
Khoảng cách nửa tiếng trước khi SoftBank và ByteDance ký hợp đồng chính thức.
Lúc này, tổng giám đốc Trương Minh và phó tổng giám đốc Dương Chấn đều đang ngồi uống trà trong phòng họp.
Sau đó, bọn họ vừa uống trà, vừa suy tư xem nên nói gì trong cuộc họp đầu tư này.
Mặc dù cả SoftBank và Trương Minh đều đã bàn điều kiện xong xuôi rồi.
Nhưng nhất định phải làm dáng làm vẻ ở bên ngoài.
Đây chính là diễn xuất của các xí nghiệp lớn.
“Dương Chấn, anh thấy mấy lời như hợp tác sâu hơn này có phải là hơi không ổn không?”
“Trương tổng, bản thảo của ngài, đương nhiên là ngài làm chủ rồi.”
Trương Minh bắt đầu suy nghĩ câu chữ: “Tôi cảm thấy không ổn, vẫn đổi thành hợp tác chiến lược đi, có vẻ bình đẳng hơn một chút.”
Dương Chấn suy tư một lát sau đó gật đầu: “Hợp tác chiến lược cũng tốt.”
“Anh thật là, lần nào cũng chờ tôi quyết định xong thì anh lại nói tốt.”
“Ngài là lãnh đạo của tôi, đương nhiên là ngài nói xong mới là tốt rồi.”
Trương Minh ung dung thở dài: “Không ngờ chuyện chúng ta tìm cách nửa năm, lại có thể thuận lợi như vậy.”
Dương Chấn nhẹ giọng cười: “Cái này gọi là, nếu có chí thì sẽ thành công, Tần Quan cuối cùng vẫn thuộc Sở.”
“Ừm? Cái ví dụ này không thỏa đáng lắm, Tây Sở Bá Vương cuối cùng có thành công đâu.”
“Xem cái miệng rách của tôi này, không có học thức thật đáng sợ.”
Trương Minh cảm thấy trình độ nịnh nọt của Dương Chấn đã vô cùng nhuần nhuyễn.”
Nói thế nào cũng nói được, mặc kệ nói gì cũng làm cho người ta thoải mái.
Có điều, một giây tiếp theo, Trương Minh bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề rất quan trọng.
“Bây giờ Giang Chu đang ở đâu? Hôm nay Giang Chu sẽ không đến gây sự chứ?”
Dương Chấn lắc đầu: “Giang Chu đi Bắc Hải rồi.”
Trương Minh thở phào nhẹ nhõm: “Đi Bắc Hải làm gì? Giang Chu còn có chuyện làm ăn ở Bắc Hải à?”
“Nghe nói là đưa bạn gái về nhà.”
“…” Trương Minh cười nói: “A a, tôi quên mất là Giang Chu mới có 21 tuổi, chính là cái tuổi đòi sống đòi chết vì tình yêu.”
Trương Minh nói xong lại mỉm cười, sau đó quay đầu nhìn đồng hồ một chút.
Bọn họ và Charles đã hẹn ba giờ.
Dựa theo phong độ của SoftBank, thì chắc chắn là sẽ không đến muộn.
Nhưng bây giờ đã là 2 giờ 50 rồi, tại sao vẫn không thấy gì?
“Tiểu Tĩnh, đi vào đây một chút.”
Thư ký mặc đồ văn phòng đi vào trong phòng họp: “Trương tổng, ngài có chuyện gì sao?”
Trương Minh ngẩng đầu nhìn nữ thư ký: “Đoàn đại biểu SoftBank đã đến chưa?”
“Vẫn chưa nhận được thông báo từ quầy lễ tân, nên chắc là chưa đến.”
“Chắc là sao? Tôi phát lương cho cô là để cô trả lời ‘chắc là’ sao?”
“Xin lỗi Trương tổng, tôi sẽ đi xuống xác nhận ngay bây giờ.”
“Đi mau đi!’
Thư ký liên tục xin lỗi, sau đó nhanh chóng chạy ra khỏi phòng họp.
Cùng lúc đó, Trương Minh và Dương Chấn bỗng nhiên liếc mắt nhìn nhau một cái.
Đền giờ phút quan trọng này rồi, lại xảy ra vấn đề gì sao?
Không… không thể nào!
Cùng lắm thì là tắc đường thôi, muộn vài phút cũng không có gì to tát cả.
Thế là hai người tiếp tục đọc bản thảo ở trong tay mình, cả hai đều không nghi ngờ gì quá nhiều.
Nhưng mà ngay sau đó, có tiếng giày cao gót truyền vào từ bên ngoài phòng họp.
Thư ký mặc váy đi vào phòng họp, trong tay còn ôm một cái hộp.
“Trương tổng, Dương tổng, Charles tiên sinh vừa gọi điện thoại qua, nói là thân thể không thoải mái, không thể đi được rồi.”
“Cái gì cơ? Thân thể không thoải mái á?!”
Thư ký lại mở miệng: “Đúng là Charles tiên sinh đã nói như vậy.”
Mí mắt của Trương Minh bắt đầu giật điên cuồng: “Vậy Charles còn nói gì không?”
“Không nói gì khác.”
“Làm sao có thể chứ? Dù thân thể không thoải mái thì cũng phải hẹn một ngày khác chứ!’
Thư ký có hơi sợ hãi: “Trương tổng, tôi thật sự không biết!”
Trương Minh hít sâu một hơi, chợt nhìn cái hộp ở trong ngực nữ thư ký: “Cô đang ôm cái gì vậy?’
“A, đây là quà mà Giang tổng tặng cho ngài.”
“Giang tổng? Giang tổng nào?’
“Chính là Giang tổng của tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh!”
Thư ký nói xong, liền đặt cái hộp lên trên bàn.
Trương Minh nhìn thoáng qua, trên hộp còn có ba chữ: Kẹo mứt lê.
Đây là một món ăn đặc sắc của Bắc Hải, vị ngọt như mật, ngậy mà không ngán, béo mà không dính, thơm ngon vừa miệng.
“Giang Chu… Giang Chu nói gì không?”
“Giang tổng nói là vừa từ Bắc Hải về, nên mang đặc sản về cho ngài nếm thử.”
Chương 875 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]