Trở về từ Bắc Hải.
Sau đó mang đặc sản đến cho mình nếm thử.
Trọng điểm của câu nói này không phải là đặc sản, mà rõ ràng là trở về từ Bắc Hải.
Nhưng tại sao Giang Chu lại cố tình nhấn mạnh chuyện mình trở về từ Bắc Hải?
Lúc này, Trương Minh liên tưởng đến một chuyện.
Đó chính là chuyện nói mình bị bệnh cho nên không thể nào đến ký hợp đồng được.
Hai chuyện này xuất hiện vào cùng một lúc, không khỏi quá trùng hợp nhỉ?
Hơn nữa, Giang Chu còn cố tình đưa đặc sản qua cho mình, đây là một hành vi không tốt lắm.
Bởi vì song phương đã vạch mặt rồi.
Cái bàn trà trong căn phòng họp nhỏ kia, vẫn còn đang nằm trong trạng thái tan tành kìa.
“…”
Trương Minh nhịn không được mà nhìn về phía Dương Chấn.
Mà sắc mặt Dương Chấn cũng cho thấy anh ta đã nghĩ đến điểm này.
Nhưng nghĩ thì là nghĩ đến, cuối cùng vẫn không thể hiểu được.
Giang Chu trở về thì làm sao?
Có thể tạo thành bất cứ ảnh hưởng gì đến thế cục bây giờ sao?
Phải biết rằng, SoftBank cực kỳ kiên quyết về chuyện đầu tư vào ByteDance.
Bởi vì ByteDance đã có một sản phẩm tên là Tik Tok, bây giờ đang trong giai đoạn thí nghiệm.
Cái sản phẩm này đã hấp dẫn rất nhiều cá sấu lớn trong ngành tài chính, bao quát cả mấy công ty bên phố Wall.
Cái sản phẩm này sẽ là một kiệt tác vượt thời đại, nó sẽ thay đổi thói quen xã giao của đại chúng.
Không có lý do gì để đám tư bản này dừng bước chân tại cửa vào cả.
“Lão Dương.”
“Trương tổng, ngài nói đi.”
Trương Minh có hơi hoang mang rối loạn và bất an: “Anh đi gọi điện thoại cho Charles đi, nhất định phải hỏi rõ ràng.”
Dương Chấn gật đầu: “Được, tôi đi gọi điện thoại luôn đây.”
“Nếu như Charles kiên quyết nói là bị bệnh, chúng ta liền dẫn bác sĩ qua bên đó.”
“Hiểu rồi.”
Cùng lúc đó, trong một khách sạn năm sao ở gần tòa nhà Quốc Mậu.
Charles và Tiểu Lâm Dương đang ngồi diện nhau, cả hai đều yên lặng một lúc rất lâu.
Cùng lúc đó, chiếc điện thoại di động ở trên bàn vẫn đang chấn động liên tục.
Nhưng không ai trong số họ nghe máy cả, cả hai tiếp tục yên lặng.
Cuối cùng, Tiểu Lâm Dương vươn tay ra, mở cái hộp mứt quả ở trước mặt ra, sau đó duỗi tay ra hiệu mời với Charles.
“Mời…”
“Mời…”
Hai người vươn tay, lấy hai miếng mứt lê ở trong hộp ra, sau đó nhét vào trong miệng, vừa nhai vừa cười khổ với nhau.
“Cho nên… thật sự là Giang Chu?”
Tiểu Lâm Dương gật đầu: “Sau khi tiệc tối kết thúc, Giang Chu đích thân đi gặp mặt tôi.”
Charles nuốt mứt lê xuống, xoa xoa huyệt thái dương: “Vị hôn phu của Phùng đại tiểu thư??”
“Ừm, tôi đã xác nhận rồi.” Tiểu Lâm Dương ho khan một tiếng: “Ngoài ra, Phùng Viễn Sơn tiên sinh đã qua đời vào sáng nay.”
Charles yên lặng nửa ngày: “Nhưng gia sản của Phùng gia cũng không có quan hệ gì với Giang Chu mà, đúng không? Phùng đại tiểu thư mới là người thừa kế mà!”
“Nhưng mà… Phùng đại tiểu thư có hội chứng sợ xã hội nghiêm trọng.”
“Cho nên?”
Tiểu Lâm Dương thở dài: “Một người có hội chứng sợ xã hội nghiêm trọng thì làm sao có thể tiếp quản xí nghiệp của Phùng gia chứ?”
Charles lập tức hiểu ý của Tiểu Lâm Dương: “Thì ra Phùng Viễn Sơn tiên sinh đã giao toàn bộ gia sản cho Giang Chu à.”
“Anh đã hỏi ý của chủ tịch chúng ta chưa?”
“Hỏi qua rồi.”
“Ông ấy nói như thế nào?”
Charles tiếp tục xoa xoa huyệt thái dương: “Ông ấy nói là, nếu như thái độ của tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh cứng rắn, vậy chúng ta nhất định phải buông tha hạng mục này.”
Tiểu Lâm Dương gật đầu: “Chủ tịch làm rất đúng, tài chính trong tay của Giang Chu bây giờ đã vượt qua sức tưởng tượng của chúng ta rồi.”
“Thế nhưng…”
Tiểu Lâm Dương tiếp lời: “Thế nhưng?”
“Thế nhưng Giang Chu vẫn không có liên lạc với chúng ta.”
Tiểu Lâm Dương gãi gãi đầu: “Theo như tôi biết, chiều nay Giang Chu đã trở về Thượng Kinh, theo đạo lý mà nói thì Giang Chu phải đi gặp chúng ta mới đúng.”
Charles cũng nghĩ giống như vậy: “Không sai, dù sao chúng ta vẫn nắm một bộ phận cổ phần của ByteDance, không phải Giang Chu không biết điều này.”
“Vậy rốt cuộc Giang Chu này đang muốn làm cái gì đây?”
Charles cũng thấy hơi khó hiểu: “Dưới cờ tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh không chỉ có một hạng mục này, e rằng Giang Chu còn có chuyện quan trọng hơn?”
Tiểu Lâm Dương và Charles liếc mắt nhìn nhau, cả hai vẫn không thể hiểu được.
Tuy rằng Giang Chu đã bị thủ tiêu quyền phủ quyết.
Nhưng hiện giờ Giang Chu vẫn là cổ đông lớn nhất của ByteDance.
Hơn nữa, Giang Chu bây giờ đã có số tài chính không thể tưởng tượng nổi.
Dựa theo logic bình thường mà nói, Giang Chu phải tìm tất cả biện pháp để thu hồi số cổ phần trong tay SoftBank mới đúng.
Sau đó, dùng thân phận khống chế cổ phần tuyệt đối để tính sổ với Trương Minh.
Nhưng mà sau khi Giang Chu đến Thượng Kinh, thì lại không có chút động tĩnh nào, tại sao đây?
Rốt cuộc Giang Chu đang muốn làm gì?
… …
Chương 876 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]