Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 877: CHƯƠNG 877: NGÀY HÈ, BIỆT THỰ, MỸ NỮ, ÁO TẮM! (2)

“Giang Chu, anh nhất định phải đỡ được em!’

“Đừng nói nhảm nữa, có nhảy hay không? Không nhảy là anh đi.”

“Đừng nha, em nhảy, em nhảy còn không được sao, anh lại chờ em một chút.”

Hoa Nhuận Hào Đình, trong cái bể bơi rộng lớn ở sân sau biệt thự.

Tô Nam, Hoàng Kỳ đang mặc bikini khiêu gợi, vừa ngâm mình trong bể bơi vừa nói chuyện phiếm.

Mà Hàn Nhu thì nằm trên ghế dựa ở dưới dù che nắng, vừa uống nước vừa nhìn mọi người vui chơi.

Cùng lúc đó, Sở Ngữ Vi đang đứng ở trên ván nhảy cầu cao tầm nửa mét, nàng hít thở sâu, dự định nhảy xuống bể bơi.

Ánh nắng mặt trời ấm áp trải dài trong sân, tiếng cười như chuông bạc vang lên không ngừng.

Trong cuộc sống, dường như không có thời gian nào càng tươi đẹp hơn.

Đột nhiên, Sở Ngữ Vi mặc áo tắm đã nhắm mặt nhảy xuống.

Giang Chu đứng ở trong bể bơi, nhanh tay nhanh mắt đỡ Sở hoa khôi vừa nhảy xuống vào trong lòng mình.

Sở Ngữ Vi dán vào trong ngực Giang Chu, cười khúc khích nói: “Chơi vui quá, em muốn nhảy thêm một lần.”

Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Cút đi, anh sắp bị em làm cho mệt chết rồi đây này.”

“Sao không thấy anh kêu mệt khi đỡ Hoàng Kỳ?”

“Hoàng Kỳ chỉ nhảy một lần, Tô Nam cũng nhảy một lần, em cmn nhảy năm lần! Em là bọ chó à?”

Sở Ngữ Vi nhịn không được mà ngoác miệng ra: “Vậy em không nhảy nữa còn không được sao?”

Giang Chu vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng: “Nói thật, có phải là em muốn anh ôm em nhiều hơn vài lần không?”

“Được rồi, bị anh nhìn ra rồi.”

“Nội tâm của em thật cmn nhiều.”

Sở Ngữ Vi bỗng nhiên hắt một chút nước lên người Giang Chu, sau đó cười khanh khách rồi bơi nhanh ra chỗ khác giống như một con cá, sau đó ôm chặt lấy Hoàng Kỳ.

Da thịt non mịn của thiếu nữ trắng nõn như ngọc, lại tản như những ánh sáng nhu hòa ở dưới ánh nắng và nước chiết xạ.

Giang Chu chóe miệng một cái, lòng thầm nói tửu trì nhục lâm của Phong Vương cũng chỉ là trò đùa.

(tửu trì nhục lâm= ao rượu rừng thịt)

Cái này cmn chính là bể bơi nha, căn bản là một bữa tiệc loại nhỏ bên bể bơi.

Đúng lúc này, không biết Tô Nam đã bơi đến bên cạnh Giang Chu từ bao giờ.

Mặt học sinh cái gì đó phụ huynh, tuyệt đối là một tồn tại như bá vương có một không hai ở trên bể bơi.

“Giải quyết xong chuyện chưa?”

“Cũng ổn rồi, chỉ chờ kết thúc thôi.”

Tô Nam bỗng nhiên nhăn mũi lại: “Boss thối, làm phiền anh nhìn thẳng vào mắt em khi chúng ta nói chuyện.”

Giang Chu nhe răng ra: “Mẹ kiếp, nào có ai chống cứ nổi cái khảo nghiệm này chứ?!”

“Hừ, lưu manh!”

Một lúc sau, trời gần chạng vạng.

Những đám mây rực rỡ dán đầy chân trời.

Ở giữa còn có một chiếc máy bay đi ngang qua, để lại một vệt rất dài.

Lúc này, bốn cô gái nằm song song trên ghế dựa, trên người có đắp một chiếc khăn tắm màu trắng.

Tiếng nói chuyện oanh oanh yến yến, tiếng cười lại thanh thúy giống như chuông bạc.

Trong này có hoa khôi của đại học Thanh Bắc, có mặt học sinh gì gì đó phụ huynh rất dễ thương.

Còn có một hội trưởng hội học sinh cao ngạo và lạnh lùng của học viện tài chính và kinh tế.

Ngoài ra còn có Vương giả mạnh miệng, ánh mắt câu hồn nhưng lại ăn mặc rất bảo thủ.

Bốn cô gái này, chỉ tùy tiện lấy một người ra thì cũng đủ để mọi người ngoái đầu nhìn rồi.

Nhưng bây giờ, cả bốn người đều nằm trong một cái sân, lại còn cười cười nói nói với nhau.

Cảnh tượng như này, sợ rằng nói ra cũng không có ai tin.

Lúc này, Giang Chu đang đứng nước bò bít tết và xiên thị ở trước lò nướng.

Chờ bò bít tết chín một chút, hắn liền thành thạo cắt ra thành những miếng nhỏ.

Sau đó lại quay người, đút cho Hoàng Kỳ đang lắm miệng nhất.

“Em cũng muốn em cũng muốn.”

“Còn có em, em cũng muốn ăn.”

Ánh mắt Giang Chu dại ra: “Mẹ kiếp, một mình anh nướng không đủ cho bốn người các em ăn, các em là heo sao?”

Tô Nam nhịn không được mà cười lạnh một tiếng: “Anh cho ăn sai rồi, em chưa ăn được một miếng nào đây này.”

“Ai bảo em ngồi xa nhất, nào, mở miệng.”

“A…”

Tô Nam đưa cái nĩa về phía trước, đút vào trong miệng của Tô Nam.

Tiểu Nam Nhi dùng răng cắn một cái, rồi lộ ra nụ cười hài lòng.

Cái loại chuyện ăn uống này, phàm là có tay thì không cần người khác phải đút.

Nhưng trong các cặp tình nhân trẻ, đút không chỉ là một cái động từ.

Loại động tác này đại biểu cho không chỉ là tình cảm thân mật, mà nó còn làm cho người ta cảm thấy vui sướng cả thể xác lẫn tinh thần.

“Giang Chu, em muốn uống bia.”

“Uống đi, bao no luôn.”

Hoàng Kỳ chỉ chỉ về phía trước: “Bia ở trong bể bơi, em không với tới.”

Giang Chu thả cái nĩa trong tay xuống: “Anh thà không trở lại còn hơn, ở Phùng gia còn có người hầu kẻ hạ, trở về lại phải hầu hạ mọi người.”

“Please please…”

“Mẹ kiếp, mục tiêu của mình là cặn bã nam, sao cuối cùng vẫn trở thành liếm cẩu thế này?”

Giang Chu hùng hùng hổ hổ ném cái nĩa xuống, sau đó nhảy ùm vào bể bơi.

Bể bơi của Hoa Nhuận Hào Đình rất cao cấp.

Phía dưới bể bơi có lắp hệ thống tự động thay nước.

Hắn vừa mới thay toàn bộ nước bị phơi nắng ban nãy rồi, nước trong bể bơi bây giờ là nước lạnh để ngâm một đống bia.

Dù sao cũng là mùa hè nha, ăn xiên nướng mà không có bia thì vứt.

Chương 877 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!