Giang Chu lấy vài lon từ dưới bể bơi lên, rồi tiện tay đưa qua.
Bốn cô gái thấy thế liền dồn dập đứng lên, chia nhau mỗi người một lon.
“A, sao lại là bia Hoa Tuyết, em muốn uống bia Yến Kinh nha.”
“Giang Chu, anh mau đổi lon khác cho em, em muốn uống Yến Kinh.”
Hoàng Kỳ quơ quơ tay ở bên cạnh bể bơi, cúi người nhìn Giang Chu ở trước mặt.
Áo tắm của cô bé này là bảo thủ nhất trong tất cả mọi người.
Nhưng áo tắm dù là bảo thủ, thì đại bộ phận người vẫn không chịu nổi cái loại khảo nghiệm này.
“Khụ khụ, Yến… Yến Kinh đúng không?”
“Ừm, ngay bên kia kìa.”
Giang Chu đi qua, cầm một lon Yến Kinh đưa cho Hoàng Kỳ.
Chỉ là Hoàng Kỳ nhìn một chút, đột nhiên lại cắt bờ môi dưới tươi ngon non mỏng.
“Hình như em chưa uống qua loại bia ở bên kia nha.”
“Không muốn uống thì thôi, bên kia toàn là Hoa Tuyết cả.”
Giang Chu nói xong, bỗng nhiên đưa tay, trực tiếp kèo Hoàng Kỳ vào trong bể bơi, sau đó tự mình leo lên.
Hoàng Kỳ bất ngờ không kịp đề phòng, liền kêu lên một tiếng, lúc đi lên thì mặt tràn đầy xấu hổ và giận dữ.
“Giang Chu thối, vất vả lắm em mới lau chùi sạch sẽ.”
“Đừng tưởng rằng phát chút phúc lợi thì muốn làm gì thì làm, cặn bã nam có rất nhiều kiến thức.”
“Hừ, thật là đáng ghét, em muốn mắng người.”
“Ăn của anh, uống của anh, còn đòi mắng anh, đúng là không có lương tâm.”
Một lát sau, tất cả mọi thứ ở trên vỉ nướng đều đã chín.
Hoàng Kỳ lại lau người một lần nữa, vẻ mặt vẫn còn có chút oán hận.
Năm người lại bắt đầu bu lại, vừa ăn vừa tán gẫu.
“Boss, lần này anh chỉ về một mình thôi à?”
“Ừm, trên đường về còn bị cặp tình nhân trẻ ở bệnh cạnh cho ăn thức ăn cho chó.”
“Vậy sao Tư Nhược không về với anh?”
Giang Chu vừa nhai vừa nói: “Ông nội của Tư Nhược qua đời, cô ấy phải ở lại để tham gia tang lễ.”
Tô Nam ồ một tiếng, hơi gật đầu rồi nói: “Bây giờ Tư Nhược là phú bà nhiều tiền nhất Bắc Hải thật à?”
“Không sai, bây giờ Tư Nhược còn nhiều tiền hơn cả anh, càng ngày càng kiêu ngạo phách lối.”
“Không thể nào, Tư Nhược ngoan như vậy, làm sao lại phách lối được chứ?”
Giang Chu yên lặng một lát.
Cô bé này, trước kia chỉ dám kêu nhẹ thôi, bây giờ còn dám nói không nữa rồi.
Vậy mà còn không phải là kiêu ngạo phách lối à?
Quả thực là kiêu ngạo đến tận chân trời rồi!
“Không có gì, ăn của em đi…” Giang Chu gắp một miếng thịt lên, nhét vào miệng Tô Nam: “Có thơm hay không?”
Gò má Tô Nam đột nhiên đỏ lên: “Sao anh lại lấy đũa của anh để đút cho em…”
“Đậu xanh, trước kia em còn uống canh mà anh đã phun ra, giờ lại chê anh bẩn?”
“…”
Lời này vừa dứt, Sở Ngữ Vi, Hàn Nhu và Hoàng Kỳ đều quay đầu nhìn sang.
Sau đó, cả ba đều dùng ánh mắt khó có thể tin nổi để nhìn chằm chằm vào Tô Nam.
Tô Nam nhấp một ngụm bia như không có chuyện gì xảy ra, rồi quay đầu ra bên khác.
Không nhìn thấy mình… không nhìn thấy mình…
Tất cả mọi người đều không nhìn thấy mình…
“Đúng rồi, anh, hôm nay mẹ đã gọi điện thoại cho anh chưa?”
Giang Chu nhìn về phía Hàn Nhu: “Chưa, sao thế?”
Hàn Nhu hơi cau mày: “Nhưng mà mẹ nói là đã gọi cho anh nhiều lần nhưng vẫn không gọi được.”
“Ồ, anh lên máy bay là tắt điện thoại, mẹ tìm anh làm gì?”
“Không biết, thế nhưng mẹ nói, tốt nhất là anh đừng trở về, trở về liền cắt đứt chân của anh.”
“????” Giang Chu trợn tròn mắt lên: “Nghiêm trọng thế cơ à? Nhưng mà dạo này anh có làm chuyện xấu xa gì đâu?”
Hàn Nhu nhún nhún vai, gắp một miếng thịt lên rồi nhét vào miệng: “Vậy thì em cũng không biết, có điều, tốt nhất là anh nên gọi điện thoại về cho mẹ đi.”
“Vậy mọi người ăn tiếp đi, anh đi gọi điện thoại.”
Giang Chu đi đến bên cạnh bàn, cầm điện thoại di động lên rồi rời khỏi sân sau.
Có điều, hắn không gọi cho quý bà Viên Hữu Cầm, mà gọi cho cha của mình trước.
“Cha, bên phía mẹ con là sao vậy?”
“Cha đã nói cho mẹ con biết chuyện con và tiểu Tư Nhược có em bé rồi.”
Giang Chu trợn tròn mắt lên: “Không phải con đã nói là tạm thời không cho mẹ biết rồi sao?”
Giang Hoành Sơn tằng hắng một cái: “Con trai, con làm khó dễ cha rồi, kỹ năng diễn xuất của cha có thể lừa gạt được Hỏa Nhãn Kim Tinh của mẹ con sao?”
“Vậy vì sao mẹ con lại muốn đánh gãy chân của con?”
“Có thể là bà ấy đau lòng Phùng Tư Nhược còn nhỏ tuổi mà đã phải mang thai.”
“Tư Nhược đã 21 tuổi rồi, đặt ở thời xưa thì đã có ba bốn đứa con rồi đấy, mà lại là sinh tại nhà chứ không cần đi bệnh viện luôn.”
Giang Hoành Sơn tằng hắng một cái: “Tính cách của Tư Nhược làm cho mẹ con luôn cảm thấy con bé là trẻ con.”
Giang Chu yên lặng một lát: “Cha, bây giờ cha phụ trách khuyên bảo mẹ con đi.”
“Mẹ con đang nổi nóng, giờ cha cũng không dám trêu chọc.”
“Như vậy à, con vốn còn muốn mua cho cha một chiếc xe…”
“Khụ khụ khụ, con yên tâm, chuyện này cứ để cha lo.”
Chương 878 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]