Trương Minh lập tức hiểu ý tứ của Dương Chấn: “Ý của anh là, Charles tạm thời leo lên giường khi anh đến à?”
Dương Chấn gật đầu để khẳng định: “Trong phòng của Charles còn có một người tên là Tiểu Lâm Dương.”
“Tiểu Lâm Dương? Chưa từng nghe thấy cái tên này.”
“Người này cũng là nhân viên của SoftBank, nhưng không thuộc về đoàn đại biểu.”
“Anh đang nói quanh co cái gì?”
Dương Chấn thở dài: “Người này đã uống rượu, hơn nữa còn là vừa uống xong, tôi có thể ngửi được mùi rượu.”
Trương Minh nghe thấy câu này, nhất thời cau mày lại.
Một người đồng nghiệp cùng công ty, giới tính nam, với lại còn uống rượu vào ban đêm, sau đó lại chạy đến phòng một người đồng nghiệp nam khác.
Việc này không thể nào nói nổi nữa.
Mà cách giải thích bình thường và hợp lý nhất là, hai người bọn họ đang uống rượu với nhau.
Như vậy, nói một cách khác, Charles không hề bị bệnh, mà chỉ cố tình mượn cớ mà thôi.
“Nói tiếp đi.”
Dương Chấn hít sâu một hơi: “Sau khi tôi rời khỏi gian phòng của Charles tiên sinh, tôi đã đi tìm nhân viên phụ trách vệ sinh ở đó, cho 100 đồng để tìm kiếm rác rưởi trong gian phòng của bọn họ.”
Trương Minh trợn tròn mắt lên để nhìn: “Dương tổng, anh không làm quản lý mà đi làm thám tử cũng có thể cơm no áo ấm đấy.”
“Trương tổng, đến thời điểm này rồi, ngài không cần cười nhạo tôi đâu, đây còn không phải là vì công ty sao?”
“Nói tôi nghe anh phát hiện ra cái gì nào?”
Dương Chấn thò tay vào trong túi quần, lấy ra một cái túi đựng màu đen.
Trên cái túi này còn có một lỗ thủng, nhưng vẫn có thể nhìn thấy ba chữ ở trên đó.
Kẹo mứt lê.
Trương Minh bỗng nhiên nắm chặt tay vịn của ghế, toàn thân đều nghiêng về phía trước.
Bởi vì trên bàn của anh ta cũng có một cái túi in chữ kẹo mứt lê như vậy.
Cái hộp kẹo mứt lê này là của Giang Chu đưa đến.
Nhưng đoàn đại biểu của SoftBank cũng nhận được một hộp kẹo mứt lê này.
Nơi này là Thượng Kinh, không phải Bắc Hải.
Cho nên làm sao có thể tùy tiện nhìn thấy một loại đặc sản của địa phương như vậy được?
“Bảo sao Charles lại kiếm cớ để không đi ký hợp đồng.”
Dương Chấn gật đầu: “Tôi đoán là Giang Chu đã gặp mặt Charles rồi.”
Trương Minh sờ cắm một cái: “Giang Chu uy hiếp Charles rồi sao?”
“Không rõ ràng, nhưng tuyệt đối là có quan hệ với Giang Chu.”
“Vậy làm sao bây giờ?”
“Hay là chúng ta gặp mặt Giang Chu một lần xem, thử xem có thể hỏi được cái gì không?”
“Anh tưởng Giang Chu là tên ngu à? Giang Chu còn tinh ranh hơn toàn bộ người trong công ty chúng ta cộng lại đấy!”
Trương Minh và Dương Chấn đều rơi vào yên lặng.
Bây giờ bọn họ có một loại cảm giác rất kỳ quái.
Đó chính là muốn suy nghĩ, nhưng lại không biết suy nghĩ cái gì.
Rõ ràng là đã giải quyết được toàn bộ mọi chuyện rồi.
Quyền phủ quyết của Giang Chu đã bị thủ tiêu.
Hiện giờ, chỉ cần SoftBank muốn đầu tư là nửa phút có thể thành công.
Tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh không còn bất cứ thủ đoạn nào khác cả.
Bằng không thì Giang Chu cũng không tức đến mực trực tiếp đạp đổ cái bàn trà kia.
Càng sẽ không gọi một cô bé qua đây làm giám đốc, ngày ngày gây chuyện.
Những thứ này chỉ có thể hình dung là chó cùng rứt giậu.
Vì sao lại gọi là chó cùng rứt giậu?
Là bởi vì bọn họ đã không còn có cách nào nữa rồi.
Nên chỉ có thể dựa vào loại hình vi mang tính chất phá hoại này để biểu đạt cơn phẫn nộ trong lòng mình.
Nhưng mà, hình như tất cả mọi thứ đều bỗng nhiên thay đổi như chiều gió vậy.
Bọn họ không biết cái gì, cũng chẳng nghe nói cái gì cả.
Sau đó, toàn bộ mọi thứ đang có lợi, lại bỗng nhiên biến thành bất lợi với bọn họ.
Ngay cả cái hộp kẹo mứt lê này cũng làm cho người ta có một loại cảm giác khí lạnh bức người.
“Vấn đề quan trọng nhất bây giờ là, tìm hiểu xem Giang Chu đã làm cái gì.”
“Nhất là khoảng thời gian Giang Chu ở Bắc Hải, tôi có cảm giác đó là vấn đề mấu chốt của chuyện này.”
“Đầu tiên thăm dò hành trình của Giang Chu một chút, thuận tiện điều tra hành trình của tất cả mọi người trong đoàn đại biểu của SoftBank.”
“À đúng rồi, cũng điều tra cái người tên Tiểu Lâm gì gì đó kia cho tôi.”
Trương Minh thản nhiên như không, vừa suy tính vừa nói.
Cảm giác bây giờ của anh ta cũng không khác gì với Giang Chu của một tháng trước.
Không có biện pháp gì tốt, cũng không có nghĩ ra ý tưởng nào để phá cục.
Nhưng mà không thể ngồi yên chờ chết được, chỉ có thể cố gắng bắt tay vào từ những phương hướng có thể mà thôi.
“Vậy còn ngài?”
Trương Minh siết chặt nắm đấm: “Chúng ta nhất định phải chuẩn bị trước, cho nên tôi định đi phố Wall một chuyến.”
Dương Chấn hơi sững sờ: “Nhưng điều kiện của SoftBank là tốt nhất mà.”
“Tôi biết.”
“Vậy ngài…”
Trương Minh hít sâu một hơi: “Chẳng may thì sao? Chẳng may Giang Chu đã có chuẩn bị từ trước thì sao? Nếu như Giang Chu có năng lực lật bàn thì làm sao bây giờ?”
Dương Chấn liếm bờ môi khô khốc: “Nếu như Giang Chu có thể lật bàn, vậy chúng ta liền xong đời.”
Chương 880 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]