Trương Minh nói tiếp: “Không sai, khi đó Giang Chu sẽ tính sổ với tất cả mọi người, sẽ đuổi chúng ta ra khỏi nơi này, bởi vì chúng ta đã bất trung, đã đến nước này rồi, chúng ta còn có tư cách chọn người hợp tác sao?”
Dương Chấn hơi khó tin: “Nhưng mà Giang Chu thật sự có năng lực lật bàn sao?”
Trương Minh thở dài một hơi: “Thái độ của Charles đã quá rõ ràng rồi, chắc là Charles đã nhìn thấy rồi!’
Dương Chấn nắm chặt tay lại: “Hơn nữa, bên phía Charles còn có mười mấy phần trăm cổ phần.”
“Không sai, cộng thêm hơn 30% của Giang Chu nữa, cho nên Giang Chu có thể thật sự khống chế tuyệt đối.”
“Giang Chu này vừa trở về Thượng Kinh đã gửi hộp kẹp mứt lê này qua đây, cái ý đồ này còn chưa rõ ràng sao?”
“Giang Chu là đang nói, tôi trở về từ Bắc Hải rồi, hãy đợi đấy.”
“Sau đó, chúng ta liền nhìn thấy hộp kẹo mứt lê ở chỗ của Charles!”
Trương Minh hít sâu một hơi: “Nói chung là, mặc kệ bây giờ chúng ta hợp tác với ai, nhưng nhất định phải không cho Giang Chu có cơ hội lật bàn.”
Dương Chấn yên lặng một lúc sau đó gật đầu, rồi bước nhanh ra khỏi phòng làm việc của tổng giám đốc.
Có điều, anh ta đi được một nửa thì bỗng nhiên dừng bước.
Sau đó dùng cặp mắt không còn ánh sáng để nhìn nơi mình vừa đứng.
Trương Minh có cổ phần của tập đoàn, hơn nữa còn không ít.
Dù cho Giang Chu có thật sự lật bàn, thì Trương Minh cũng chỉ mất quyền quản lý thôi, nhưng mình thì khác, mình cmn chỉ là một chiếc thuyền nhỏ phiêu bạt trong gió thôi mà.
Chẳng may bị tính sổ thật, chẳng lẽ mình phải đi làm thám tử để nuôi gia đình sống qua ngày sao?
Bên phía Trương Minh muốn chuẩn bị cả hai phía, vừa ổn định SoftBank lại muốn đi đàm phán với phố Wall.
Vậy mình thì sao?
Dương Chấn tự hỏi bản thân mình một câu.
Mình cmn cũng phải chuẩn bị trước từ hai phía một phen!
Trước đây, đi theo Trương Minh là bởi vì cho rằng Trương Minh sẽ thắng chắc!
Sự thực chứng minh, mỗi một nước cờ của Trương Minh đều không tệ.
Nhưng bây giờ, không biết tại sao lại hỏng rồi.
Vậy chứng bỏ con thuyền nhỏ của mình có thể bị lật bất cứ lúc nào.
Dương Chấn hít sâu một hơi, sau đó đi ra khỏi tòa nhà ByteDance.
Anh ta đứng ở trước bậc thềm, bắt đầu không ngừng tìm danh trong điện thoại di động.
“Alo, Hoàng tổng, bên anh có thể nói chuyện với tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh không?’
“Không quen à? A a, vậy thì ngại quá!”
“Alo, Trần tổng, ha ha ha, đã lâu không gặp, dạo này có khỏe không?”
“Tôi muốn hỏi một chút, anh có người quen bên tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh không?”
“Ai nha, không có người quen à, được được!”
“Alo, Lưu tổng…?”
“Alo, Quý tổng…”
Một lát sau, Dương Chấn cúp điện thoại, rồi bắt đầu cau mày.
Sau đó, anh ta hít sâu một hơi, rời trực tiếp lái xe đến tòa nhà Quốc Mậu.
Hoàn toàn không để ý đến chuyện điều tra hành trình gì gì đó của Giang Chu.
Bởi vì nếu như SoftBank bỏ cuộc, vậy chứng tỏ bọn họ không thể hóa giải thủ đoạn của Giang Chu.”
Bản thân mình và Trương Minh đều chưa từng nghĩ đến chuyện này.
Nếu suy nghĩ từ một góc độ khác, có lẽ bây giờ mình vẫn còn cơ hội cứu vãn.
Nửa tiếng sau, Dương Chấn đi đến tòa nhà Quốc Mậu.
Anh ta hẹn gặp một người ở nơi này.
Nàng rất trẻ trung, mái tóc ngắn ngang vai được uốn xoăn.
Trên người mặc một chiếc áo khoác màu xanh đậm và quần jean bó sát người.
“Quý tổng, đã lâu không gặp.”
“Dương tổng, đã lâu không gặp.”
Quý Tử Hàm mỉm cười: “Uống chút gì không?”
Dương Chấn nuốt nước miếng: “Không uống không uống, uống xong tối liền không ngủ được.”
“Ha ha, được rồi, có điều… sao có vẻ như ngài đang rất khẩn trương nhỉ?”
Quý Tử Hàm là tổng giám đốc công ty truyền thông Bách Việt.
Nàng từng làm dự án Tụ Mỹ với Chu Tinh.
Cái hạng mục đó là Phi Độ dẫn đầu.
Sau đó Bách Việt mới vào cuộc, Quý Tử Hàm chuyên môn phụ trách chuyện đưa vào hoạt động, mà Giang Chu thì lùi xuống tuyến hai.
Nhưng ai ngờ một hạng mục phát triển tốt đẹp như vậy, lại chính là một cái hố sâu mà Giang Chu chuẩn bị riêng cho Phùng Nhạc.
Sau đó, hạng mục này chết rồi, Tụ Mỹ chống đỡ đến bây giờ cũng đã là nửa chết nửa sống.
Nhưng bởi vì chuyện này, Bách Việt đã trở thành đồng bạn hợp tác của đầu tư Kinh Nam.
Tất cả tuyên truyền và quảng bá của hạng mục Pinxixi đều nằm trong tay của nàng.
“Tôi và Giảng tổng đã từng hợp tác một hạng mục, hiện giờ tôi cũng đang giúp Giang tổng điều hành một hạng mục.”
“Vậy chứng tỏ là rất quen à?”
Quý Tử Hàm hơi chần chờ một chút, sau đó gật đầu: “Có thể nói như vậy, dù sao chúng tôi cũng từng uống rượu với nhau vài lần.”
Dương Chấn hơi gật đầu: “Vậy ngày thường Giang tổng có sở thích gì đặc biệt không?”
“Chuyện này…”
“Quý tổng, mong cô giúp một tay.”
Quý Tử Hàm sờ sờ mặt phật ở ngoài áo của mình một chút.
Nàng có hơi đỏ mặt vì xấu hổ, vì vậy cầm ly cà phê lên uống một ngụm.
“Giang Chu… thích ngực trắng.”
Dương Chấn hơi sững sờ: “Sở thích của Giang tổng lại giản dị tự nhiên như vậy à?”
Chương 881 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]