Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 882: CHƯƠNG 882: GIANG CHU, EM THẤY HƠI NHỚ ANH RỒI!

Quý Tử Hàm xuất thân từ làm điều hành và tổ chức, nàng cũng dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng giống như Giang Chu.

Có điều, nàng lại không có ưu thế trọng sinh như Giang Chu.

Cho nên, nàng gặp khá nhiều khó khăn và chật vật trong giai đoạn đầu gây dựng sự nghiệp.

Ban đầu, nàng làm tổ chức và đưa vào hoạt động của nền tảng Baidu, khi đó Dương Chấn cũng là một quản lý của Baidu.

Dương Chấn là quản lý số liệu và thuật toán, nên đã gặp Quý Tử Hàm vài lần.

Nói cách khác, công ty của Quý Tử Hàm có thể phát triển đến bây giờ, thật ra là cũng có sự giúp đỡ của Dương Chấn.

Cho nên Dương Chấn đã hỏi, thì nàng sẽ trả lời thành thật.

Sau khi Dương Chấn có được đáp án, liền lẩm bẩm lầu bầu đi ra khỏi quán cà phê.

“Thế mà lại thích cái này…”

“Mẹ kiếp, với địa vị của Giang tổng, chắc chắn là sẽ chướng mắt mấy kiểu quá tục.”

“Đi chỗ nào tìm một đôi cao quý đây?”

Cùng lúc đó, Quý Tử Hàm lấy điện thoại di động ra, bấm điện thoại của Giang Chu.

Tuy rằng bề ngoài là Bách Việt hợp tác với Kinh Nam.

Nhưng trên thực tế, Bách Việt của nàng đã phụ thuộc vào Kinh Nam rồi.

Cho nên Giang Chu không chỉ là đồng bạn hợp tác của nàng, mà cũng có thể coi như là cấp trên của nàng.

Đã có người hỏi thăm lãnh đạo của mình, vậy thì cũng phải báo chuyện này cho lãnh đạo của mình biết.

Lúc này, trong khu biệt thự Hoa Nhuận Hào Đình.

Giang Chu nhẹ nhàng đẩy Sở hoa khôi đang dính trên người mình ra.

Sau đó, hắn cầm điện thoại di động lên rồi đi ra ngoài.

“Mẹ kiếp, ai bảo tôi thích cái này, đây là lời đồn, tôi có tục như vậy sao?”

Quý Tử Hàm hừ hừ hai tiếng: “Chẳng lẽ Giang tổng thật sự thích mặt phật treo trên cổ tôi?”

Giang Chu mặt không đỏ không thở mạnh mà ừ một tiếng: “Tôi là một Phật Tử thành kính không gì sánh được!”

“Có phải là có phụ huynh đang ngồi bên cạnh cậu không?”

“Đánh rắm, ông đây trước sau như một, có ai ở đây cũng như vậy!”

Quý Tử Hàm mới không thèm tin chuyện hoang đường của Giang Chu: “Dù sao thì tôi thấy Dương Chấn cũng có ý, vài ngày gần đây, chắn chắn anh ta sẽ qua tìm cậu!”

Giang Chu ngồi ở trên ghế sa lon: “Dương Chấn này đang tìm đường lui thôi, thế mà lại hỏi thăm đến chỗ của cô rồi.”

“Giang tổng, nếu như cậu không thích, tôi sẽ gọi điện thoại cho Dương Chấn, bảo anh ta không cần phí sức nữa.”

“Câm miệng! Nói thế nào thì Dương tổng cũng là tiền bối ở trong ngành, tại sao cô có thể nói như vậy được?”

Quý Tử Hàm cười lạnh một tiếng: “Xem ra tôi nói đúng rồi!”

Giang Chu vò vò mái tóc: “Tôi chỉ là muốn khuyên Dương tổng không nên đi vào con đường bàng môn tà đạo thôi!”

“Trong điện thoại cũng có thể mà!”

“Trong điện thoại không có lực uy hiếp, cho nên nhất định phải gặp mặt nói chuyện.”

Quý Tử Hàm giả vờ thở dài: “Nếu như chúng ta không quen, có lẽ tôi thật sự bị cậu lừa rồi!”

“Cô đừng nói linh tinh, tôi là một người đàng hoàng chính trực!”

“Mặc kệ cậu, dù cậu có không đàng hoàng thì cũng không liên quan đến tôi!”

Tút tút tút.

Sau khi cúp điện thoại xong, Giang Chu hơi tựa lưng vào ghế sa lon.

Xem ra bên phát ByteDance đã phát hiện ra tính nghiêm trọng của vấn đề rồi.

Cho nên Dương Chấn mới gấp gáp đi tìm đường lui như vậy.

Dương Chấn khác với Trương Minh.

Trương Minh có cổ phần của ByteDance.

Dù cho Trương Minh có bị bãi miễn thì cũng sẽ không quá thảm.

Bởi vậy, Dương Chấn không dám tiếp tục đặt cược lên người Trương Minh nữa.

Vĩnh viễn không đặt tất cả trứng gà vào một giỏ, đây là trí tuệ trong cuộc sống.

Chỉ là Giang Chu vẫn chưa xác định, Dương Chấn đầu hàng là có bao nhiêu phần thật bao nhiêu phần giả.

Nhưng Giang Chu cũng không vội.

Hắn không vội gặp Dương Chấn, cũng không sốt ruột đi gặp Trương Minh.

Thậm chí còn không vội đi gặp đoàn đại biểu của SoftBank.

Bởi vì Giang Chu hiểu, người ngồi không yên bây giờ là bọn họ chứ không phải mình.

Giang Chu ngáp một cái, quay đầu liếc mắt nhìn đồng hồ.

Hiện giờ đã là đêm khuya, cũng sắp mười một giờ rồi.

Không biết cô bé Phùng Tư Nhược này đã ngủ chưa.

Giang Chu cầm điện thoại di động lên lần nữa, gọi một cú điện thoại.

Không lâu sau, đối phương đã nghe máy.

Giọng nói trong ống nghe rất to, nhưng rất rõ ràng là giọng nói của một cô gái.

“Con bà nó, Giang Chu chết tiệt, ông có bệnh à, hơn nửa đêm rồi mà còn gọi điện thoại, tôi vừa mới chợp mắt xong?!”

Giang Chu để điện thoại cách xa tai một chút: “Đinh Duyệt, bà trâu bò đây, chỉ cmn một câu nói của bà đã làm hồn của tôi bay mất rồi!’

Giọng nói của Đinh Duyệt rất tức giận: “Đáng đời, tôi đang nằm mơ được hẹn hò với Ngô Ngạn Tổ, lại bị ông gọi dậy, hừ, tức chết tôi rồi.”

“Bây giờ bà đã là mẹ rồi, tuyệt đối không nên tức giận như vậy.’

“???”

“Bà không phải là mẹ nuôi của Giang Đường sao?”

Đinh Duyệt vỗ trán một cái: “Đại ca, rốt cuộc là ông có chuyện gì? Nói xong thì ngủ đi, được không?”

Chương 882 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!