Phùng Tư Nhược do dự nửa ngày mới phun ra một chữ: “Anh…”
“Anh có thể cho em vui vẻ?”
“Ừm nha.” Phùng Tư Nhược nói xong, lại yếu yếu ớt ớt mà bồi thôi một câu: “Nhưng mà không thấy anh thì cũng sẽ rất khó chịu.”
Giang Chu còn có thể cảm nhận được, hình như nàng đã rơi lệ: “Nhưng mà em phải biết rằng, anh vừa mới từ Bắc Hải về Thượng Kinh được vài hôm thôi.”
“Em biết, xin lỗi, anh thấy có phải là em bị hư đi rồi không nha…”
Giang Chu nghe đến đây, biểu cảm bỗng nhiên trở nên rất nghiêm trọng.
Hắn chợt phát hiện mình quên mất một sự thật rất nghiêm trọng.
Phùng Tư Nhược vốn là một người bệnh có hội chứng sợ xã hội rất nghiêm trọng.
Đây là một loại bệnh tâm lý, nó sẽ tạo thành áp lực tâm lý rất lớn cho người bệnh.
Mà bây giờ Phùng Tư Nhược lại đang trong thời gian mang thai.
Phải biết rằng, rất nhiều phụ nữ bình thường có nguy cơ mắc chứng uất ức trong thời gian mang thai.
Huống chi là một người có tâm lý yếu ớt như Phùng ngốc manh.
Kiếp trước hắn và Phùng Tư Nhược không đi đến một bước có con này, cho nên hắn cũng không có kinh nghiệm gì cả.
Có điều, may mà hắn phát hiện ra kịp thời.
Xem ra phải nghĩ biện pháp để tâm trạng cô bé này thoải mái hơn rồi.
“Được rồi, vừa gọi điện thoại vừa ngủ đi.”
Phùng Tư Nhược ừ một tiếng, nàng có vẻ hơi vui sướng: “Anh đừng cúp máy, em ngủ rất nhanh.”
Giang Chu cười hai tiếng: “Người anh cũng là của em rồi, em còn sợ anh chạy à?”
“Không nhìn thấy anh liền sợ hãi.”
“Yên tâm đi, không có gì.”
Phùng Tư Nhược ừ một tiếng, sau đó có vài tiếng sột soạt truyền ra từ ống nghe.
Xem ra là nàng đã đắp chăn xong, chuẩn bị đi vào giấc ngủ với Giang Chu.
Cùng lúc đó, trong một góc tối đen như mực của gian phòng.
Đinh Duyệt há hốc miệng lại không biết mình có nên mở miệng nói chuyện hay không.
Cái điện thoại di động kia, rõ ràng là của mình mà!
Còn nữa, bây giờ mình không tồn tại sao?
Tại sao Phùng Tư Nhược lại không phản ứng đến mình, mà cứ thế liền nhắm mắt lại rồi?
“Phùng…”
Đinh Duyệt phen ra một âm tiết, nhưng lại không phun ra hai chữ khác.
Đinh Duyệt biết, trạng thái tâm lý của chị em tốt đang rất yếu ớt.
Chắc cũng bởi vì nguyên do này, nên Giang Chu mới gọi điện thoại để cho Tư Nhược đi ngủ.
“Anh… anh đã ngủ chưa?”
“Vẫn chưa, anh đang chờ em ngủ trước.”
“Ồ, bây giờ em đang ngủ ngoan ngoãn nha.”
“Đánh rắm, bây giờ em vẫn đang suy nghĩ miên man!”
“Không có không có…”
“Vậy sao em lại hỏi anh đã ngủ hay chưa?”
“Là nói mớ.”
Đinh Duyệt nhắm mắt lại, bàn tay nhỏ nắm chặt ga giường.
Lúc này, điều hòa trong phòng ngủ thổi vù vù.
Cho dù là tối mùa hè thì cái nhiệt độ này cũng hơi thấp một chút.
Đinh Duyệt nhịn không được mà xoa xoa cánh tay, lặng yên không một tiếng động mà rời khỏi phòng của Phùng Tư Nhược.
Rạng sáng ngày hôm sau, sắc trời khá âm trầm.
Giang Chu từ từ mở mắt, phát hiện tối hôm qua mình lại ngủ ở trên ghế sa lon, điện thoại di động ở bên cạnh đã hết pin từ bao giờ.
Trong ngực lại có thêm một cơ thể mềm nhũn thơm thơm.
Nàng mặc một bộ đồ ngủ màu trắng thuần, chỉ là cổ áo bị mất một cúc, hình như quần cũng bị kéo xuống một bên.
Giang Chu nhẹ nhàng ngồi dậy, nhẹ nhàng xoay ngược cô bé ở trong ngực mình lại.
Kết quả liền nhìn thấy gương mặt thanh tú và dễ thương của Tô Nam.
Thật ra thì hắn không cần nhìn, mà chỉ cần dựa vào cảm giác thì cũng có thể xác nhận được.
Có điều, Tiểu Nam Nhi quá là dễ thương khi đang ngủ.
Đôi lông mi mảnh khảnh hơi run lên, mũi ngọc thỉnh thoảng nhăn lại.
Đôi chân dài trơn tuột vắt cùng một chỗ với chân của mình.
Cả ngoài đều tản ra một loại khí chất ‘ngoan vô địch’.
“Cô bé này, đến từ khi nào thế nhỉ?”
Giang Chu đưa tay sờ gò má mềm mại của nàng, sau đó lại ôm nàng vào trong ngực.
Chắc là nửa đêm đi vệ sinh, chợt phát hiện mình ngủ ở trên ghế sa lon, sau đó lặng lẽ chui vào trong ngực của mình rồi.
Có điều, chẳng mấy chốc là Tô Nam đã mở mắt ra.
Nàng dụi dụi mắt, lại nhìn Giang Chu ở gần trong gang tấc, đầu óc vẫn còn hơi mơ hồ, chưa thể tỉnh táo lại.
“Tỉnh rồi?”
“Ừm…”
Giang Chu tiến lại gần hơn một chút: “Nửa đêm hôm qua làm gì?”
Tô Nam ngáp một cái: “Đèn hành lang không tắt, chói mắt, sao anh lại ngủ ở chỗ này?”
“Nghe điện thoại ở trên sa lon, không cẩn thận liền ngủ gật.”
“Ồ, nhưng mà anh không nên hiểu lầm, không phải em cố tình chui vào đâu.”
“Anh biết, là có người cầm dao bắt em phải chui vào ngực của anh.”
Tô Nam lườm Giang Chu một cái, rồi dùng cái mông chen qua.
Sau đó, nàng nắm tay của Giang Chu đặt lên eo của mình, ép Giang Chu phải ôm lấy mình.
Nàng là cô gái ngạo kiều nhất trong số các cô gái Giang Chu gặp qua.
Tính cách của nàng không khác Sở Ngữ Vi ngày xưa là bao, nhưng trình độ mạnh miệng của nàng lại cao hơn một mảng lớn.
Chương 884 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]